5. Expeditioner Guidebook: The Judgement
Quyển sổ này là tài sản của:
Nếu ai đó đang đọc được những dòng chữ này, có lẽ... mọi chuyện đã kết thúc rồi. Hoặc tệ hơn, tôi đã trở thành kẻ mà lịch sử sẽ gọi là đồ tể.Nhưng trước khi phán xét tôi, xin hãy đọc hết cuốn nhật ký này. Bởi vì thế giới mà mọi người đang sống... chưa từng là thế giới thật. Shodo chỉ là một thế giới được vẽ nên trong một bức tranh. Thế giới này không có thật, đây chỉ là thế giới trong tranh.
Khởi đầu của tất cả là hai con người. Ngài Verard và phu nhân Lair. Họ là vợ chồng. Họ từng có một cuộc sống bình yên như bao người khác, cho đến khi phu nhân Lair mắc phải một căn bệnh nan y. Y học không thể chữa khỏi. Thời gian còn lại của bà chỉ còn được tính bằng vài năm ngắn ngủi.
Mỗi ngày trôi qua đều là những cơn đau hành hạ. Điều duy nhất khiến bà sợ hãi hơn cái chết... là việc phải nhìn người mình yêu ở lại một mình. Vì thế, họ đã làm nên điều không ai từng nghĩ tới. Họ tạo ra
Mực Khởi Nguyên.
Một loại
Mực có thể ghi nhớ, tự sinh trưởng và sáng tạo nên sự sống. Từ thứ
Mực ấy, họ vẽ nên một thế giới hoàn chỉnh. Một thế giới nơi con người có thể sinh ra, lớn lên, yêu thương, khóc cười và sống như ngoài hiện thực.
Một thế giới nằm gọn trong một bức tranh.
Hai người cùng bước vào bức tranh ấy. Nhưng trước khi Verard kịp nhận ra điều gì, phu nhân Lair đã dùng chính
Mực Khởi Nguyên để vẽ đè lên ý thức của ông.
Ông không còn là Verard nữa. Ông được sinh ra trong bức tranh dưới một thân phận khác. Một cuộc đời khác. Một ký ức khác. Một con người hoàn toàn khác. Lair muốn ông quên mình. Bà không muốn người chồng phải dành phần đời còn lại chìm trong đau khổ vì một người đã chết.
Thế nên bà lựa chọn trở thành người duy nhất còn nhớ. Bà ở bên ông trong thế giới ấy thêm một khoảng thời gian ngắn ngủi. Cho đến khi những ngày cuối cùng của cuộc đời mình đến. Trước khi nhắm mắt, bà đã kể lại tất cả. Kể rằng ông vốn không thuộc về nơi này. Kể rằng thế giới này chỉ là một bức tranh. Kể rằng bà yêu ông đến mức chấp nhận để ông quên mất mình.
Đó cũng là ngày...
Tháp Đồng Hồ bị phá hủy lần đầu tiên.
Verard tỉnh lại ở thế giới thực. Ông lao đi tìm vợ mình, nhưng tất cả đã quá muộn. Bà đã qua đời. Không còn gì ngoài căn phòng lạnh lẽo và bức tranh vẫn còn đặt giữa xưởng vẽ. Ông vừa căm giận Lair. Lại vừa không thể trách bà. Ông hiểu vì sao bà làm vậy. Nhưng ông cũng hiểu, nếu bức tranh biến mất... Thì tất cả những ký ức cuối cùng về người phụ nữ ấy cũng sẽ biến mất theo.
Việc phá hủy Tháp Đồng Hồ đã khiến Mực Khởi Nguyên thất thoát quá nhiều. Thế giới trong tranh không còn đủ vật chất để duy trì chính nó. Tuổi thọ của hàng triệu con người trong Shodo bắt đầu giảm xuống. Cuối cùng chỉ còn... 24 năm.
Verard đã đứng trước một lựa chọn. Để thế giới này tan biến. Hay giữ nó tồn tại. Cuối cùng... Ông chọn vẽ lại Tháp Đồng Hồ. Một sự cân bằng tàn nhẫn. Nhưng cần thiết. Người Shodo không hiểu điều đó, và họ đã lên kế hoạch để đoàn thám hiểm The World tới đảo Soldari. Thực tế, đoàn thám hiểm The World từng tiến rất gần tới thành công.
Khi ấy, Verard nhận ra mình rồi cũng sẽ già đi. Rồi sẽ chết. Ông không thể bảo vệ Tháp Đồng Hồ mãi mãi. Ông cần một người kế nhiệm. Một người hiểu toàn bộ sự thật. Rồi năm sau, khi đoàn thám hiểm The Judgement đặt chân lên Soldari... Ông đã chọn tôi. Ông dùng Mực Khởi Nguyên để vẽ đè lên ý thức của tôi. Trao cho tôi toàn bộ ký ức của ông. Toàn bộ nỗi đau của ông. Và cả trách nhiệm bảo vệ Tháp Đồng Hồ.
Tôi sẽ bảo vệ Tháp Đồng Hồ.
Bởi dù thế giới này chỉ là một bức tranh... Những tiếng cười, những giọt nước mắt, tình yêu, sự hy sinh và cả nỗi đau mà chúng ta đã trải qua... Đều là thật.
Và như thế... Thế giới này cũng là thật.