5. Expeditioner Guidebook: The Devil
Quyển sổ này là tài sản của Morley Scott
[... Trang bị rách ... ]
Hơn mười năm trước, khi cha và mẹ tôi biến mất. Tôi không biết mình phải làm gì. Nhưng kể từ khi đoàn thám hiểm được thành lập, tôi đã tin đây là định mệnh của mình. Thật ra trước khi đoàn thám hiểm được thành lập, tôi đã muốn đi ngao du thiên hạ rồi.
Những người dân Shodo chưa từng gặp ai tới từ ngoài Shodo. Tôi đã từng muốn đặt trên lên Sundial trước cả khi chuyện này xảy ra. Tôi từng nằm mơ rằng có một thế giới rộng lớn hơn ở ngoài kia. Tháp đồng hồ chỉ là lời kêu gọi dẫn tôi tới với cuộc thám hiểm thôi.
Ai mà ngờ được sẽ gặp quái vật chứ. Đoàn của tôi chết cả rồi.
[... Trang bị rách ... ]
Người Soldari giúp tôi ít nhiều, nhưng tôi nói với họ tôi chỉ còn một năm nữa để sống. Nhưng mà biết đâu đấy, nhỡ sống ở đây có thể vượt quá được tuổi 24 thì sao? Tôi nghĩ mình sẽ sống ở đây, còn một mình thì làm sao phá nổi tháp đồng hồ?
[... Trang bị rách ... ]
Hai tháng rồi. Tôi dạy một số người Soldari ngôn ngữ của chúng tôi và người ta cũng dạy tôi nói. Trong số đó có một người là Louis, cậu ta gay gắt phản đối việc người Shodo tới đây và phá hủy tháp đồng hồ. Nó giống như việc bạn tới nhà người khác và nói món đồ này không tốt cho phong thủy ở nhà bạn nên bạn đập phá đồ nhà người đó. Louis trao đổi với tôi nhiều. Tôi cam đoan với cậu ta rằng mình không có ý phá hủy tháp đồng hồ nữa. Cậu ta trẻ nhưng có tố chất của một người lãnh đạo, lo cho người Soldari. Cậu ta sợ rằng người Shodo sẽ tận diệt họ. Tôi phải nhắc lại với cậu ta không dưới 10 lần về ý định của mình.
Nếu không nhắc chuyện người Shodo và Soldari thì Louis tỏ ra hứng thú với những công nghệ của Shodo. Cậu ta mang cho tôi đồ ăn và thức uống, đổi lại tôi dạy cậu ta cách làm máy khâu và một số thiết bị cơ khí khác.
Nội bộ người Soldari có sự xa cách, nếu những người giao tiếp với người Shodo, họ dễ dàng bị xã hội ruồng bỏ và phải sống ở bìa rừng thay vì những ngôi làng, sống trong những bộ lạc. Louis thì không phiền khi phải sống xa làng. Nhưng tôi sợ đứa trẻ bị dân làng xa lánh sẽ đốt ngôi làng để cảm thấy hơi ấm của nó.
[... Trang bị rách ... ]
Sáu tháng. Tôi đã vẽ lại bản đồ khu vực này và có thể xác nhận Đảo Sundial lớn hơn Shodo ít nhất 10 lần, gần như hình một cái bánh Donut và tháp đồng hồ nằm ở trung tâm, lệch về phía Bắc, đoạn rỗng của cái Donut là một cái hồ khổng lồ. Muốn lên được đó phải đi thuyền là cách duy nhất. Nhưng người Soldari không đóng thuyền bởi tôn giáo của họ dạy họ không nên giao tiếp với người Shodo.
Chỉ có duy nhất một người hỏi tôi cách đóng thuyền là Louis. Thậm chí còn hỏi Shodo ở đâu.
Tôi từ chối.
[... Trang bị rách ... ]
Mười một tháng. Tóc của tôi đã ngả màu trắng.
Tôi biết mình sẽ bị tỉa bóng, dù ở đây hay ở đâu đi chăng nữa. Không thể thoát được đâu. Tôi thấy Louis đang cố đóng một con thuyền. Cậu ta phải dựa vào những gì còn sót lại từ những mảnh vỡ của chiếc thuyền mà đoàn thám hiểm The Sun đã sử dụng để biết nó làm như thế nào. Một cái bè thì cậu ta có thể làm, nhưng một con thuyền khổng lồ thì không. Nhất là khi phải làm một mình. Cậu ta sẽ mất hàng năm trời.
[... Trang bị rách ... ]
Tôi đã đốt thuyền của Louis.
Tạm biệt tất cả mọi người.
Hy vọng đoàn thám hiểm The Temperance sẽ thành công.
[... Trang bị rách ... ]