???
Phải mất một lúc lâu, kí ức của Mayah mới phần nào quay trở lại mà không bị trộn lẫn với cuộc đời của Althea Douglas mà chính cô vừa mới trải qua. Thoạt đầu, cô trông chàng trai trước mặt mình rất quen, nhưng mãi không thể nhớ ra được anh ta là ai. Tất cả những gì cô có thể làm là nhìn chằm chằm vào anh ta, nhìn anh ta đi tới đi lui, lấy nước và đồ ăn, rồi giúp cô ăn uống.
Tận cho đến khi anh ta mở miệng và tự giới thiệu bản thân, giọng nói lẫn ngữ âm quen thuộc cuối cùng cũng phủi bụi một mảnh kí ức mờ mịt của Mayah.
"..."
Nhất thời, Mayah không biết phải đối thoại với Eden kiểu gì, hơn nữa bản thân cô cũng cảm thấy mình không có đủ sức lực cho chuyện đó, thế là cô chỉ cụp mắt xuống, thay cho lời chào hỏi.
Sau khi ăn uống xong, Eden đẩy cô ra vườn, nơi có nắng nhẹ và vài ngọn gió thi thoảng thổi qua. Cách thế giới thật tương tác với xúc giác của Mayah cứ như thể cô là một đứa trẻ sơ sinh, vừa được chào đời đúng một ngày trước, và đang tập tành học cách thích nghi với môi trường xung quanh. Hoặc là có thể nói ngắn gọn hơn trong một chữ:
đau.
Mayah định phàn nàn với bác sĩ của mình về điều đó, nhưng trước cả khi cô kịp nói gì, một bóng hình quen thuộc đã rơi vào tầm mắt.
Mái tóc vàng tung bay trong gió, thậm chí còn rực rỡ hơn cả ánh nắng mặt trời. Đôi mắt xanh biếc, sạch sẽ, phản chiếu bầu trời trong xanh quang đãng trên cao. Trong vô thức, Mayah giơ cánh tay cứng đờ của mình lên, vẫy chào lại với cô bé ấy. Dẫu cho điều đó khiến cô cảm thấy đau đớn như thể cánh tay có thể rụng ra khỏi khớp vai mình ngay tức thì.
Cánh tay đưa lên của Mayah được giữ lại trong không trung một lúc lâu, mãi đến khi bóng dáng cô gái tóc vàng hoàn toàn tan biến. Cảm giác thật kì lạ. Althea dường như là chính cô, nhưng cũng dường như là một người hoàn toàn khác.
"Anh Schnee này..."
"..."
Quả thật có hơi ngượng miệng. Mayah thoang thoáng nhớ rằng hình như trước đây cô chưa từng gọi anh ta như thế. Cô từng gọi thẳng tên anh ta,
Eden, hoặc chỉ đơn giản là anh và tôi.
Thế thôi nhỉ?
Gió thổi qua khu vườn, mang những lọn tóc dài lòa xòa vuốt qua bên má cô gái. Giữa trăm ngàn thứ suy nghĩ ngổn ngang, thế mà câu hỏi đầu tiên cô dành cho anh lại là:
"Anh vẫn khỏe chứ?"