Phòng bệnh [Mayah, Avyanna]

Ultimate

Administrator
Staff member
LOCATION
???
Hospital Room
fdb68f090bda.png
DESCRIPTION
Phòng bệnh.





 

Ultimate

Administrator
Staff member
EPILOGUE: MAYAH VALREL
Day 23


Sáng hôm sau, Mayah tỉnh dậy. Cô thấy mình đã được đưa về phòng riêng cùng với Avyanna. Hai người ít nhất cũng từng có chút kỷ niệm với nhau, bắt đầu từ việc sống thực vật 7 năm là một khoảng thời gian dài. Sau bữa sáng là cháo nhuyễn tới mức gần như là đồ uống thì cô cũng được y tá cho gặp bác sĩ. Đối diện với Mayah là một người mà cô tưởng chừng đã quên từ lâu.


Eden Schnee
Xin chào cô Valrel. Tôi là bác sĩ của cô. Eden Schnee.


Đã 7 năm trôi qua kể từ lúc họ gặp nhau lần cuối, Eden trông có vẻ lớn hơn nhiều trong ký ức vẫn còn đang mơ hồ của Mayah. Từ một sinh viên ngành y, giờ anh chàng đã trở thành một bác sĩ. Chàng trai cúi xuống đẩy xe lăn cho Mayah ra ngoài vườn. Cô đã nằm trên giường gần một thập kỷ rồi, một chút ánh nắng, khí trời và cây cỏ sẽ tốt cho tâm trạng của cô.


Eden Schnee
Tôi chờ ngày này đã 7 năm rồi đấy.


Chiếc xe lăn chầm chậm qua sân vườn, cô nhận ra tuy mình không ở bệnh viện nhưng cũng ở một nơi khang trang, sạch sẽ, có đầy đủ tiện nghị. Có cả vườn cây, bể bơi và phòng tập thể chất. Eden biết Mayah có cả vạn câu hỏi nhưng giờ nói thôi hẳn cũng là một cực hình với cô rồi. Người bác sĩ cũng không dám chạm nhẹ tay vào cô bởi giờ chỉ gió thổi cũng có thể khiến cô gái nhói lên đau nhè nhẹ. Ánh nắng chiếu qua làn cây, soi nhè nhẹ lên làn da của trắng muốt của Mayah. Eden khẽ nói khi thấy vài tia nắng len lỏi qua từng tán lá, chiếu rọi lên người của cô. Da của cô cảm nhận được chút nắng ấm, cô như một sinh vật đã ngủ đông trong tuyết hàng ngàn năm, thức tỉnh khi trái đất vừa trải qua kỉ băng hà.


Eden Schnee
Nếu đau thì nói nhé. Cần gì cứ nói, tôi sẽ lấy cho.


Nắng cũng có thể khiến Mayah thấy đau, cô còn không dám ngẩng đầu vì cổ cô như bị hoá thạch lâu ngày. Bất thình lình, cô nhìn thấy...

Ở đối diện chiếc xe lăn, lấp ló sau đài phun nước, hình ảnh một cô gái tóc vàng. Eden liếc mắt nhìn về phía xa, nhưng có lẽ như chỉ mình Mayah mới có thể nhìn thấy cô ở đó. Cô biết người đó là ai. Đối với cô gái đó, cô gái đó đã đi tới cuối con đường. Giờ là lúc Mayah đi tiếp con đường của cô.


Cô gái nhỏ tóc vàng đang khóc. Dù nỗi buồn chất đầy trên gương mặt của cô, nhưng vẫn có chút niềm vui nho nhỏ phảng phất trên gương mặt.

Mái tóc vàng tung bay trong gió.

Giọt nước mắt chảy dài qua gò má.

Cô gái giơ tay ra, vẫy chào Mayah lần cuối.

7abe719534a7.png

 
Last edited:

Ultimate

Administrator
Staff member
EPILOGUE: MAYAH VALREL
Day 23


Lúc Mayah được đưa ra vườn hóng gió thì Eden nói Avyanna cũng nên ra ngoài. Nội việc chạm tay vào thành ghế xe lăn cũng khiến Avyanna nhói đau. Gió thổi. Đau. Hít thở. Đau. Theo định nghĩa của giới trẻ thì bây giờ người của cô toàn điểm nhạy cảm. Nghĩ tới đây, chiếc xe lăn đẩy Avyanna dừng lại, người bác sĩ nói sẽ có người lo cho cô trong ngày hôm nay.


Eden Schnee
Có người tuần nào cũng tới thăm cô trong 4 năm qua. Tôi nghĩ sẽ để cậu ấy với cô ngày hôm nay nhé.


Một chàng trai bước vào đẩy xe lăn cho Avyanna, để cô dừng lại ở trước vườn. Cô chưa gặp cậu ta bao giờ, dẫu ký ức của cô còn mơ hồ nhưng cô không nghĩ đã nhìn thấy chàng trai này kể cả trước khi cô rơi vào trạng thái hôn mê. Mái tóc màu cà phê nhạt nhạt, gương mặt khá lãnh, mặc trên mình một cái Tshirt và một áo khoác ngoài trông chả ăn nhập gì với nhau. Khi đi qua một đoạn hành lang nắng, chàng trai mở ô ra che cho cô. Cơ thể của cô chưa nhìn thấy ánh nắng mặt trời trong 7 năm rồi. Chàng trai giữ chặt cái ô, hơi quay đầu nhìn về phía Avyanna.


???
Nn... Cô muốn được gọi là Arcane hay là Hansen?


Một người có thể biết nick in-game của cô cũng không có nhiều. Một nét cười buồn thoáng qua trên miệng của cậu, cô đã mất cả thanh xuân của mình trên giường bệnh, nhưng giờ cuối cùng cậu cũng gặp được cô rồi. Chàng trai hơi gãi gãi đầu, không biết nói sao. Nét hơi ngài ngại khi nói chuyện với người lạ, khiến cô có linh cảm mình có quen cậu ta.


???
Tôi là... người mà được cô giữ tay lại đòi Member Address ở nhà thờ Hulle Granz.... Nếu cô còn nhớ...


Haseo
Tôi là Haseo.



Sau lưng Haseo, đứng giữa ánh nắng vàng, Avyanna nhìn thấy một bóng người khác đang nhìn mình. Một chàng trai tóc xám, đưa tay chắp điếu thuốc cuối cùng của cậu ta lên miệng.

Nếu có nét mặt nào đó trên gương mặt của anh ta, có lẽ là mãn nguyện.

Mái tóc của người thanh niên dần tối màu đi, cơ thể của anh ta tan vào ánh nắng, tựa như giọt sương trong buổi bình minh.

fc42b326786f.png

 
Top