Vươn vai một cái để giãn xương cốt, sức trâu của cổ vẫn chưa thụt lùi, may quá. Selva cùng Raphael dắt Olivia đi theo phía sau chị Shizuka, người chị đang đi cùng với... người quá mức thân mật kia. Cả đoàn ung dung đến mức quên luôn cái thây của Okita bị hốt đi, cũng quên mất rằng sắp tới người mà bọn họ quý sẽ chuẩn bị trải qua chuyện gì.

Thật ra, Selva đúng là đã quên đi định nghĩa thật sự của ngày tỉa bóng... Vậy nên khoảnh khắc mà Raphael chạy lên, để níu lấy người chị của cả nhà, một người hoạt bát thường ngày như Selva lại không nhấc chân lên nổi.

Đống mi dày nặng trĩu bị đè nặng bởi ánh nắng hắt vào, đồng tử óng nước soi rõ từng mảng bụi mờ tan ra từ cơ thể của hai người đang tựa vào nhau. Trông họ thật yên bình.. và hạnh phúc. Người ra đi, có vẻ mãn nguyện, vậy người ở lại?

Có một cảm giác thật bất lực, như kẽm gai lũ lượt mọc trong tim, Selva giơ tay, xoa lên đầu Olivia. Ít nhất thì đến giây phút cuối, chị Shizuka vẫn rất hạnh phúc, vẫn là nụ cười xinh đẹp ấy.

@Julie Waston @Ultimate