Thành phố Shodo

Ultimate

Administrator
Staff member
LOCATION
Shodo City
Shodo City
81d13aaec43a.png
DESCRIPTION
Thành phố cảng Shodo.
Gate of Crossing Swords
5d0fbcb89679.png
DESCRIPTION
Cổng kiếm chéo.





 
Last edited:

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Genevieve & Aine & Dominica & Lan Yuan


Dominica và Lan Yuan tới cổng kiếm chéo thì thấy tương đối đông người ở đây. Một cô gái tóc đỏ khác đang ngồi nhìn thấy hai người bạn vừa tỉ thí với mình bèn đứng dậy, nhường chỗ cho họ. Mặt trời đen dần hiện lên phía sau lưng họ, biển từ màu đồng phẳng lặng chuyển sang màu ngà đen trước khi rực sáng bởi những viền vàng quanh mặt trời đen.


Kusakabe Misuzu
Mọi người lại đây ngồi đi.


Ở cái ghế đối diện, Ryuk nhìn thấy Genevieve và Aine, chàng trai tự nhiên đứng dậy, rời khỏi cái ghế như kiểu muốn nói: Tôi không ngồi đây nữa. Anh ta không bảo hai cô gái kia ngồi vào chỗ của mình, chỉ đơn giản là giờ ghế đó trống. Vậy thôi. Chàng trai nhìn về phía Mia Stone đang phát những cây kẹo táo miễn phí cho đám trẻ con ở cảng. Những đứa trẻ chắc chỉ 7-8 tuổi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.


Ryuk Kyozen
....


Mây dần dần thưa đi. Như một phần lòng đỏ trứng gà tròn vặc bị cái gì đó cắn mất. Ánh sáng dần biến mất, màu sắc dần thưa thớt đi. Màu sắc của biển nhạt lại. Bóng của một số người bị kéo dài ra, mờ dần.

Tiếng chuông đồng hồ vang lên. Âm thanh vọt từ tháp chuông đồng hồ, bay qua mặt biển, vang thẳng tới Shodo.

Nín thở.

Cả thành phố như im bặt đi, không còn tiếng nhạc nữa. Âm thanh từ tháp chuông đồng hồ vang lên một lần duy nhất, tiễn đưa những người tới tuổi 24. Mia Stone nhìn về phía Aine và Genevieve lần cuối. Cái bóng của cô bị kéo dài ra, trước bị cắt lìa khỏi chân cô. Nó như bị hút ra phía ngoài biển. Cây kẹo táo trên tay Mia Stone rơi xuống đất. Cơ thể của cô dần tan ra thành cát bụi.

Cả khu chợ dần biến mất.

Từng người từng người một dần tan trở thành hư vô.

Cuối cùng chỉ là còn lại những vệt đen trên mặt đất.

7e898febdd6d.png




 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Eujin & Althea & Raphael & Selva


Tiếng chuông đồng hồ của ngày tỉa bóng vang lên. Ở một cái ghế, một chàng trai tóc trắng lấy cái khăn quàng cổ màu đỏ của mình để cuốn quanh cổ của Shizuka. Từ phía xa, những người em của họ không biết có nhìn thấy cảnh này. Yelena khẽ đứng nép vào người của Eujin và Althea, Okita vẫn nhìn về phía Shizuka.


Vincent Rodrick
Em lạnh không?


Vincent quấn cái khăn quàng cổ màu đỏ quanh cổ hai đứa lại với nhau, đan những khoảng trống giữa tay của họ lại với nhau. Shizuka khẽ ngả đầu vào vai Vincent. Cái bóng của họ đã mờ đi, tách lìa khỏi cơ thể. Shizuka xiết chặt tay của Vincent lại, thì thầm một câu hỏi. Họ từng yêu nhau, từng chia sẻ từng bữa cơm, và những tiếng cười. Họ cũng từng chia tay vì những khác biệt trong cuộc sống. Giờ họ lại ngồi lại với nhau.


Shizuka Beatrice
Anh ở đây với em nhỉ?...


Vincent Rodrick
Ừ, anh ở đây.


Mái tóc trắng của hai người khẽ xoà vào nhau. Yelena ngồi thụp xuống một góc. Từ từ cơ thể của hai người họ tan ra thành những hạt bụi màu mực. Tất cả tình yêu còn sót lại của hai người họ chỉ là những vệt đen dài từ từ bị gió thổi đi.


e932e634fa22.png



 

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas


Cổng gươm chéo | Day of thinning shadow

Đứng từ xa, Althea nhìn thấy anh Vincent và chị Shizuka. Em vốn muốn đến nói lời tạm biệt với người anh của mình, nhưng nhìn hai người họ tựa vào nhau, tay đan tay, thì thầm những lời hẹn ước, em nghĩ rằng có thể anh sẽ muốn dành những giây phút cuối cùng trên cuộc đời này để đắm mình vào tình yêu.

"...và thế là họ hành phúc bên nhau mãi mãi, nhỉ?"

Althea khẽ siết chặt lấy tay Eunji và Yelena đang ở cạnh mình. Em không khóc. Yelena trông có vẻ suy sụp nhưng cũng không khóc, cô bé lặng lẽ ngồi thụp xuống bên cạnh em. Eunji... cao quá nên em phải ngước lên để nhìn biểu cảm của bạn mình qua sườn mặt.

Một khoảng lặng kéo dài bao trùm lên khắp vòm trời, không rõ là thời gian đã trôi qua bao lâu nữa, mãi đến khi những hạt bụi cuối cùng cũng đã tan biến trong không khí, cuối cùng cũng đã có những người lặng lẽ rời đi.

"Tạm biệt..."

Ráng chiều đỏ như máu biến mất ở cuối đường chân trời, nhường chỗ cho màu xanh thẳm lúc trăng lên. Althea mấp máy môi, lời em nói ra khẽ khàng đến mức suýt tan vào trong gió.

"Cậu biết không Eunji, đến một thời điểm nào đó, bọn mình sẽ đón ngày tỉa bóng cùng nhau đấy..."

Chuyện đó là hiển nhiên, bởi vì hai người họ bằng tuổi nhau, nhỉ?

"Nghĩ đến việc không cần phải nói lời tạm biệt với cậu, tớ cảm thấy ngày này cũng chẳng có gì đáng sợ cả."

Em mỉm cười với Eunji, đôi mắt lấp lánh ánh sao trời. Vũ trụ tuần hoàn, bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Ngày nối tiếp ngày lặng lẽ trôi đi. Có người mất đi và cũng lại có thêm người mới đến. Chẳng có gì là tồn tại mãi mãi...

...Kể cả những nỗi đau.

@Ultimate @ryu.eunji.san






aaa
 
Top