Quảng trường thành phố

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Louis


Louis bắn vỡ chai rượu trên đầu của chàng trai kia. Lúc chai rượu vừa vỡ cũng là lúc chiếc kim đồng hồ điểm sang ngày mới. Mặt trời đen chiếu sáng phía trên cao. Chàng trai nhìn từng mảnh vỡ của chai rượu rơi chậm rãi trên đầu mình. Vài giọt rượu chảy qua tóc, ngang quá trán, rớt xuống cằm cậu ta. Chàng trai ném khẩu súng của cậu ta về phía Louis


???
Nice shot.


Từ từ, bóng của chàng trai kia biến mất, anh ta trở thành một màu đơn sắc. Tiếng chuông đồng hồ vang vọng khắp thành phố Shodo. Louis nhìn thấy cơ thể của cậu ta tan ra thành từng hạt bụi nhỏ, những mảnh chai rượu từ từ rớt xuống đất. Cuối cùng chỉ lại những vệt đen trên mặt đất, và vài giọt rượu loang lổ trên nền đá.


 

Louis Rivenhert



Interaction
SQUARE - KHU VỰC PHÍA TÂY



Nắng vàng phủ lên sân đất rộng thoáng đãng nơi hai người đang đứng, cách xa chốn nhộn nhịp nơi phố xá. Đứng trước lời yêu cầu đầy rủi ro đặt trọn sự liều lĩnh của người lạ mặt, súng trên tay Louis lên nòng. Gã vào thế nhắm bắn, mắt ngắm cự ly sao cho cuộc đấu này được diễn ra theo đúng chiều. Khôi hài thay, chỉ xuất phát từ một phía.

Đoàng. Tiếng giòn vang, bắt tai và nặng nề kèm theo sau là tiếng vật thủy tinh vỡ. Không ngoài dự đoán, không gì làm khó được gã khi có súng trên tay.

"Hài lòng chứ?"

Hỏi cho có chứ nào có quan tâm câu trả lời có thuận hay không, chân bước đến gần người nọ xem xét tình hình nếu chẳng may có miếng thủy tinh nào găm vào da thịt dẫu cho điều đó là vô nghĩa. Lỡ mang danh người tốt, gã sẽ làm cho trót một lần. Dẫu không phải lần đầu trông thấy "kỳ tích ngày tỉa bóng", song lần nào cũng có cảm giác như nhau. Có chút hụt hẫng, nhưng không kéo dài. Bởi vốn dĩ những cuộc gặp gỡ trong thoáng chốc đến nhanh và cũng rời đi trong vội vã, thậm chí còn chưa kịp gieo vào lòng gã bất kỳ tâm tư nào ngoài việc đáp lại mong ước của người. Vậy nên, sẽ chẳng có lời chúc phúc hay cái chia tay đẫm nước mắt mà biết bao người kể lại hiện hữu trên gương mặt này.

Vô tình hay không. Gã để mặc người đời nhận xét. Đầu nghĩ, và chân vô thức hòa vào đám đông đến cầu ven sông.







 
Last edited:

Vivienne Claire

New member
⁨⁨
Vivienne Claire

Địa điểm: Đoàn thám hiểm

Tôi nhìn vào thanh gươm dài, ánh thép của nó phản chiếu sự lạnh lẽo và cần một sức mạnh cơ bắp mà tôi chưa từng có. Rồi ánh mắt tôi dời sang khẩu súng—một khối kim loại đen bóng, gọn gàng nhưng chứa đựng uy lực bùng nổ. Tôi vươn tay, những ngón tay khẽ chạm vào báng súng nhám tay. Cảm giác lạnh buốt của kim loại như truyền cho tôi một sự tỉnh táo kỳ lạ. Không chút chần chừ, tôi cầm khẩu súng lên, cảm nhận sức nặng của nó trên lòng bàn tay.

Vivienne: (Giọng nói vang lên dứt khoát) "Khẩu súng này... nó có vẻ 'thuận' với tôi hơn. Tôi có thể cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của nó trước khi bùng nổ. Tôi sẽ chọn nó làm vũ khí chính. Nó sẽ là thứ giúp tôi giữ cho đôi mắt này luôn tỉnh táo trước những gì sắp tới."

Tôi ngước nhìn Sophie, hơi lo lắng về quỹ thời gian ngắn ngủi còn lại.

Vivienne: "Tuy vậy, việc cường hóa có khó khăn lắm không? Tôi thực sự muốn làm chủ nó ngay lập tức. Liệu có cách nào để tôi có thể sử dụng thành thạo Guzimo Kostobagon nhanh nhất để kịp chuẩn bị cho hành trình không, cô Sophie?"

 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Registering Table


Ngay khi Vivienne vừa dứt lời thì lập tức những giọt Mực trong lọ của cô bay lên. Một mảnh kim loại màu đen tích tụ ở trước họng súng của Vivienne. Ai nấy đều chọn vũ khí cận chiến và tầm xa theo sở thích cá nhân của họ nhưng lần đầu Sophie thấy một cô gái phát âm khá chuẩn ngôn ngữ Soldari. Thứ ngôn ngữ này không có khái niệm trái, phải nên những người nói thứ tiếng này thường định vị trong không gian rất giỏi.


Sophie Rhyme
Cô yên tâm đi, trên chuyến tàu này có thợ rèn, người làm nghề nông, người đánh cá, kỹ sư... Tôi không nghĩ trong hai tuần có ai lại có thể trở thành chiến binh được đâu. Tôi làm nghề dệt, 4 tháng trước mới được tuyển vào làm cho đội thám hiểm.


Sophie biết là Vivienne lo lắng nhưng chẳng có ai ở trong đoàn thám hiểm lại sống dưới đời chiến binh từ lúc họ mới trưởng thành tới giờ cả. Ở Shodo khá yên bình nếu bạn không đi thám hiểm, vậy nên các kỹ năng sinh tồn thì ai nấy trong đoàn cũng tầm tầm như nhau. Sophie cũng chả biết trên đảo Sundial có gì để mà chỉ dạy cho Vivienne. Chắc gì cô gái đã cần dùng tới súng, tới gươm.


Sophie Rhyme
Nếu muốn thì cô có thể tập luyện với người khác, nhưng tôi e là tôi cũng không giỏi hơn cô nhiều để mà chỉ dạy...


Sophie gãi gãi tóc, cười nhẹ với Vivienne. Cô cũng mong mình cống hiến được nhiều cho đoàn thám hiểm, nhưng Sophie thấy ở Vivienne có gì đó mãnh liệt hơn thế. Kiểu như... lý do để tồn tại vậy.


Sophie Rhyme
Hy vọng chúng ta sẽ trở thành đồng đội tốt.



Vivienne unlock Rank 1 với Sophie Rhyme.

Vivienne nhận được 1 trong 3 Inkspell sau:
1. Inkspeader: Uncommon Inkspell. Tăng sát thương thêm 20 mỗi khi ra đòn. Giá: 16 Ink.
2. God of Many Faces: Uncommon Inkspell. Cộng thêm X sát thương. X là số Dice có nhiều hơn 6 mặt mà bạn có nhân với 13. Giá: 19 Ink.
3. Sunken Prime: Uncommon Inkspell. Sát thương cuối cùng được nhân 3 nếu nó là số nguyên tố. Giá: 13 Ink.


 

Vivienne Claire

New member
⁨⁨
Vivienne Claire

Địa điểm: Registering Table


Tôi đứng im lặng trong vài giây, suy ngẫm về những gì Sophie vừa chia sẻ. Ánh mắt tôi dời từ cô ấy sang những người đang tất bật dọn dẹp quanh đó — thợ rèn, người đánh cá, kỹ sư... Giờ đây trong mắt tôi, họ không còn là những người lạ lẫm, mà là những tấm gương về sự sinh tồn. Tôi hít một hơi thật sâu, ngón tay khẽ miết lên rãnh nòng súng, cảm nhận sự kết nối giữa ma thuật Mực và thực tại lao động.

Vivienne: (Nở một nụ cười nhẹ, cảm thấy gánh nặng trên vai bớt đi phần nào) "Hóa ra chúng ta đều là những kẻ lữ hành đi tìm chương mới cho đời mình. Cô thực sự đã khiến tôi nhìn nhận lại mọi thứ đấy, Sophie. Biết rằng mình không phải là 'kẻ tay ngang' duy nhất ở đây khiến tôi thấy nhẹ lòng hơn nhiều. Nếu một thợ dệt có thể đứng ở vị trí phó đoàn trưởng chỉ sau 4 tháng, thì tôi tin mình cũng có thể làm được điều gì đó.

Tôi hơi nghiêng đầu, ánh mắt lộ vẻ hào hứng: "Vậy thì, thưa phó đoàn trưởng, để tôi không làm xấu mặt những người 'ngoại đạo' như chúng ta, cô nghĩ tôi nên tìm ai trong đoàn để có thể luyện tập khẩu Guzimo này một cách nghiêm túc nhất nhỉ?"



 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Registering Table


Sophie Rhyme
Đừng nghĩ xấu mặt, lúc Balmung đi tìm tôi để may đồng phục cho đoàn thì hỏi tôi có muốn tham gia đoàn thám hiểm không. Tôi gật đầu nhanh như cô, lúc ý cũng lo lắng mà mình làm tay ngang mà giờ cũng có chút tự tin rồi.


Vậy nên mấy cái áo mà Vivienne mặc hay bất kỳ ai trong đoàn mặc đều là do Sophie may cả. Lúc làm đội phó thì Balmung cũng chỉ dạy cho Sophie nhiều điều, giờ cô cũng muốn làm điều đó với những người khác. Về việc bắn súng thì cô nghĩ trong đoàn toàn người mới cả. Nhưng nếu hỏi về bắn súng có người rành nhất chắc là Edwin và Ryuk.


Sophie Rhyme
Edwin lúc nào cũng mang một khẩu súng, còn Ryuk cũng có một khẩu. Tôi nghĩ hai người bọn họ là giỏi về khoản này nhất. Tôi nghĩ trong một tuần không thể thành thiện xạ được, nên cố chút nào hay chút đó thôi. Cô đừng quá ép bản thân.


Trong một tuần, Sophie nghĩ không ai có thể trở thành chiến binh được. Cô không tạo áp lực cho Vivienne trở thành một xạ thủ, hay một kiếm sĩ. Với cô thì ý chí quyết tâm thôi đã là sức mạnh lớn nhất mà bạn có thể nắm trong tay rồi. Sự tự tin rằng chuyến thám hiểm này sẽ thành công. Ý chí quyết định tất cả. Sophie đưa cho Vivienne một tờ giấy có ghi những từ ngữ Soldari cơ bản.


Sophie Rhyme
Phòng khi cô muốn biết thêm từ gì khác ngoài Guzimo. Giờ tôi phải quay lại tập luyện đây, đừng ngại nói chuyện với mọi người nhé. Sự tự tin của cô cần được lan toả đấy.


14b0d97e7a1d.png


End tương tác với Sophie Rhyme.

 
Top