Quảng trường thành phố

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Louis


Louis bắn vỡ chai rượu trên đầu của chàng trai kia. Lúc chai rượu vừa vỡ cũng là lúc chiếc kim đồng hồ điểm sang ngày mới. Mặt trời đen chiếu sáng phía trên cao. Chàng trai nhìn từng mảnh vỡ của chai rượu rơi chậm rãi trên đầu mình. Vài giọt rượu chảy qua tóc, ngang quá trán, rớt xuống cằm cậu ta. Chàng trai ném khẩu súng của cậu ta về phía Louis


???
Nice shot.


Từ từ, bóng của chàng trai kia biến mất, anh ta trở thành một màu đơn sắc. Tiếng chuông đồng hồ vang vọng khắp thành phố Shodo. Louis nhìn thấy cơ thể của cậu ta tan ra thành từng hạt bụi nhỏ, những mảnh chai rượu từ từ rớt xuống đất. Cuối cùng chỉ lại những vệt đen trên mặt đất, và vài giọt rượu loang lổ trên nền đá.


 

Louis Rivenhert



Interaction
SQUARE - KHU VỰC PHÍA TÂY



Nắng vàng phủ lên sân đất rộng thoáng đãng nơi hai người đang đứng, cách xa chốn nhộn nhịp nơi phố xá. Đứng trước lời yêu cầu đầy rủi ro đặt trọn sự liều lĩnh của người lạ mặt, súng trên tay Louis lên nòng. Gã vào thế nhắm bắn, mắt ngắm cự ly sao cho cuộc đấu này được diễn ra theo đúng chiều. Khôi hài thay, chỉ xuất phát từ một phía.

Đoàng. Tiếng giòn vang, bắt tai và nặng nề kèm theo sau là tiếng vật thủy tinh vỡ. Không ngoài dự đoán, không gì làm khó được gã khi có súng trên tay.

"Hài lòng chứ?"

Hỏi cho có chứ nào có quan tâm câu trả lời có thuận hay không, chân bước đến gần người nọ xem xét tình hình nếu chẳng may có miếng thủy tinh nào găm vào da thịt dẫu cho điều đó là vô nghĩa. Lỡ mang danh người tốt, gã sẽ làm cho trót một lần. Dẫu không phải lần đầu trông thấy "kỳ tích ngày tỉa bóng", song lần nào cũng có cảm giác như nhau. Có chút hụt hẫng, nhưng không kéo dài. Bởi vốn dĩ những cuộc gặp gỡ trong thoáng chốc đến nhanh và cũng rời đi trong vội vã, thậm chí còn chưa kịp gieo vào lòng gã bất kỳ tâm tư nào ngoài việc đáp lại mong ước của người. Vậy nên, sẽ chẳng có lời chúc phúc hay cái chia tay đẫm nước mắt mà biết bao người kể lại hiện hữu trên gương mặt này.

Vô tình hay không. Gã để mặc người đời nhận xét. Đầu nghĩ, và chân vô thức hòa vào đám đông đến cầu ven sông.







 
Last edited:
Top