"Chói quá..."
Cái nắng buổi trưa gay gắt của thành phố Shodo khiến cho Raphael có cảm giác như da cậu sắp nứt toác hết ra. Bình thường vào giờ này, có lẽ cậu đang bận ngâm mình dưới dòng nước mát rượi của dòng suối nhỏ đằng sau trại trẻ mồ côi, nhưng hôm nay cậu có chút việc ngoài chợ đến trưa mới về, rồi lại vô tình đi lạc đến khu dân cư phía Tây này. Xung quanh, những ngôi nhà cửa đóng im lìm nằm san sát nhau, bên dưới cũng có vài quầy hàng nhưng tuyệt nhiên không có một bóng người.
Máu thám hiểu nổi lên, Raphael cảm thấy hơi hồi hộp. Thường ở những khu như thế này, nếu tìm kiếm kỹ thì sẽ có vài bất ngờ nhỏ, ví dụ như đồ đạc của ai đó để quên, đồ ăn, trang sức... Và đối với những người cậu, đó sẽ là một món lời.
------------
Sau một vòng đi dạo, Raphael cũng kiếm được vài món đồ. Một con búp bê cũ, vài trái táo hái trong vườn nhà ai đó, và một ít xu lẻ. Nhiêu đây chưa làm thoả mãn Raphael nên cậu quyết định sẽ đi tới mấy ngôi nhà còn lại ở cuối khu dân cư này để tìm kiếm. Một bóng đen bỗng xuất hiện bên trên Raphael, và một tiếng ào thật lớn khiến cho cậu ướt sũng cả người. Theo phản xạ thông thường, Raphael ngước mắt lên tìm kiếm thủ phạm, không quên kèm theo một câu càu nhàu.
"Ai đấy, không thấy người ở dưới hả."
@Iceheart