Người y tá nghe câu hỏi của Mayah, rõ ràng chuyện này không liên quan đến cô, nhưng người y tá vội vàng lấy nước cho Avyanna. Khi cô cố ngồi dậy, tay của cô bủn rủn khi tì vào đệm giường. Những thứ mềm như vải cũng khiến những người sống thực vật quá lâu bị đau, cả cánh tay của Avyanna đau như có ai dùng búa gõ vào tay cô. Người y tá để nước vào trong một các cốc để cô hút nhè nhẹ, nước cũng khiến cổ họng của Avyanna rát nhẹ.
Cô Valrel và Hansen là 2 người ở đây lâu nhất, tôi hiểu mọi người đang... sốc. Nhưng có những người đã dành rất nhiều tiền bạc và công sức để đưa hai người trở lại. Mỗi tuần luôn có người tới thăm hai người. Vào trong bức tranh là cách duy nhất để cứu hai người khỏi cuộc sống thực vật nên họ phải đưa hai người vào trong đó.
Người y tá đã chăm sóc cho Mayah và Avyanna ít nhất là 5 năm, và thực tế họ đã sống thực vật lâu hơn thế. Với Aine và Levana thì chỉ là trên một năm, và với Julie và Navie, thì là những người mới chỉ sống thực vật khoảng vài tháng. Người y tá nhìn về phía Aine, cô hỏi về những người khác, người y tá lắc đầu.
Đó là lý do cô Valrel và cô Hansen phải vào trong bức tranh. Còn với cô Waston là họ bảo cô gặp tai nạn gì đó trong tù, lúc cô được chuyển tới đây thì cô đã sống thực vật rồi. Còn cô Delacroix là họ nói cô có liên quan tới tổ chức Enigma nên cô bị sống thực vật.
Người y tá quay về phía Aine và Levana. Cô không biết tại sao Aine và Levana lại vào trong bức tranh, cô cúi đầu xin lỗi không có câu trả lời cho Aine. Nhất là về những người khác ở trong bức tranh, thì người y tá cũng không biết cô đã trải qua những gì trong bức tranh.
Đây không phải bệnh viện. Tôi chỉ được thuê để chăm sóc 6 người thôi, tôi không biết có những người khác không, nhưng những người trong bức tranh ... không phải người thật đâu. Họ chỉ là những người từng sống được bức tranh hấp thụ ký ức, hình dáng và thông tin thôi.
Hiểu theo một khía cạnh nào đó, họ không sống, họ không phải là người, là xương, là thịt như Aine Hubert. Đó là về lý, nhưng về tình thì tuy là một người dành vài tháng sống thực vật nhưng thực sự cô đã dành cả chục năm trong bức tranh rồi.
Vậy nên, cô cũng đừng lo về họ. Verard từng thoát ra khỏi bức tranh, làm Mực chảy ra khỏi bức tranh, xong rồi ông ấy quay lại để vẽ lại tháp đồng hồ để giữ cho bức tranh được sống.
Aine nhìn thấy bức tranh đang tiếp tục bị chảy Mực xuống sàn. Người y tá lấy nước cho mọi người trước, còn khoảng vài tiếng nữa là trời sáng rồi. Ngày mai mọi người sẽ được làm quen dần với cuộc sống mới. Còn bức tranh, sớm muộn nó cũng sẽ bị phá huỷ, kèm theo tất cả những gì bên trong nó. Lúc này thì có tiếng chuông cửa vang lên.
Chắc là bác sĩ tới rồi, mọi người cứ nghỉ đi.
First Ending Choice
- Cố gắng trở lại bức tranh và vẽ lại tháp đồng hồ.
- Nằm xuống chờ cho
Mực trôi hết khỏi bức tranh