Giường bệnh

Ultimate

Administrator
Staff member
LOCATION
???
Hospital Bed
bf93b44f9e4c.jpg
DESCRIPTION
Giường bệnh.





 
Last edited:

Ultimate

Administrator
Staff member
CHAPTER 3: PAGE OF CUP
Day 22


Cô y tá ngồi cạnh bàn làm việc, nhận thấy máy báo điện não đồ của những người cô đang theo dõi tự nhiên bật dậy, chạy đều trở lại. Không thể tin nổi vào mắt mình, cô tức tốc chạy tới giường bệnh của những người cô đang theo dõi. Cô chờ ngày này đã lâu, và cô biết mình cần phải gọi cho ai. Vừa chạy trên hành lang, cô y tá bấm số điện thoại của bác sĩ.


???
Bác sĩ. Họ đã tỉnh dậy. Tôi nghĩ họ đã thoát khỏi bức tranh rồi. Mực đã bắt đầu chảy khỏi bức tranh. Tháp đồng hồ có lẽ đã bị họ phá huỷ.


Choice [Ryanclow]

- Thức dậy là Aine Hubert
- Thức dậy là Sorcha Voler


Choice [Muối]

- Thức dậy là Dominica Moretti
- Thức dậy là Navie Delacroix


Choice [Cải]

- Thực dậy là Lucca Lupara
- Thức dậy là Avyanna Hansen
- Thức dậy là Yenisei Vasilyev


Choice [Iceheart]

- Thức dậy là Levana Petrichor
- Thức dậy là Artezia O'Neil
- Thức dậy là Klausse Nikolas


Choice [Julie Waston]

- Thức dậy là Raphael Stark
- Thức dậy là Julie Waston


Choice [Absolute Darkness]

- Thức dậy là Althea Douglas
- Thức dậy là Marie Monroe
- Thức dậy là Mayah Valrel


 

Julie Waston

Active member






Julie Waston



CHARACTER PROFILE


Giường bệnh

[Ngày thứ ?]








Choice:
- Tỉnh dậy là Julie Waston


 

Muối

Member
。𖦹° ‧ Hospital Bed ‧ ⭑ .ᐟ

Choice said:
Tỉnh dậy là Navie Delacroix

 

Ultimate

Administrator
Staff member
CHAPTER 3: PAGE OF CUP
Day 22


Điều đầu tiên họ cảm nhận được không phải là ánh sáng. Mà là mùi. Mùi thuốc sát trùng nồng đến cay sống mũi, lẫn với mùi thuốc tẩy quen thuộc của bệnh viện. Không khí lạnh khô phả vào da khiến từng lỗ chân lông nổi gai. Trước mắt họ chỉ là một khoảng trắng nhòe nhoẹt, như ai vừa đổ sơn trắng lên toàn bộ thế giới.

Mất một lúc rất lâu đôi mắt mới lấy lại được tiêu cự. Một trần nhà trắng. Đèn huỳnh quang đã tắt, giờ là buổi đêm. Không rõ là mấy giờ. Tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đặn đang kêu lên từng hồi bíp bíp ở ngay cạnh tai họ. . Chỉ riêng việc nghiêng đầu sang một bên cũng khiến toàn thân đau buốt. Cơ bắp cứng đờ như chưa từng cử động suốt nhiều năm, từng khớp xương phát ra những tiếng răng rắc khô khốc. Cảm giác ấy giống hệt một người vừa thức dậy sau một giấc ngủ kéo dài quá lâu.

Khi cố gắng chống người ngồi dậy, trước mắt họ hiện ra một bức tranh khổng lồ gần như phủ kín cả bức tường đối diện. Nó cao gần ba mét. Rộng hơn hai mét. Một khung tranh sơn dầu cũ kỹ, nứt nẻ theo thời gian.

Nhưng điều kỳ lạ nhất... Là từ chính mặt tranh, một chất lỏng màu đen đặc đang chậm rãi rỉ xuống. Những giọt đen sánh đặc nhỏ xuống nền gạch trắng.

Khói trắng lập tức bốc lên nơi chúng chạm đất, như thể chất lỏng ấy đang ăn mòn chính hiện thực. Ở bên trong bức tranh là hình ảnh một tòa tháp đồng hồ đã đổ sập. à. Khung cảnh ấy quen thuộc đến mức khiến trái tim mọi người thắt lại. Ở một góc khác của bức tranh, cổng chéo kiếm đang bị rớt từng mảng màu xuống, và hàng trăm người Shodo đang tan biến. Đó là Shodo - thế giới mà họ vừa liều mạng để cứu.

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng bệnh khẽ mở. Một cô gái mặc đồng phục y tá bước vào. Cô không còn trẻ, nhưng cũng chưa đến tuổi trung niên. Mái tóc trắng, cắt ngắn và đeo khẩu trang y tá. Cô nhìn từng người vừa tỉnh dậy rồi khẽ mỉm cười, như thể đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu.

Cô bật công tắc. Ánh sáng trong căn phòng chuyển sang màu vàng dịu, cô không muốn bật ánh sáng trắng, bởi nếu quá chói, có khi mắt của họ sẽ bị tổn thương.


???
Mọi người... có nghe thấy tôi nói không? Nếu nghe được thì không cần cố trả lời. Chỉ cần chớp mắt là được.


Sau khi xác nhận tất cả đều đã tỉnh táo, cô gái mới khẽ thở phào. Cô quay đầu nhìn bức tranh trên tường vài giây rồi bắt đầu giải thích..


???
Mọi người... chưa từng thật sự sống ở Shodo. Ít nhất không phải bằng cơ thể thật. Thứ mà mọi người gọi là "thế giới" ấy... chỉ là một bức tranh. Một bức tranh do một họa sĩ tên Verard tạo ra bằng một thứ là Living Ink, chúng tôi gọi nó là Mực Khởi Nguyên.


Căn phòng chìm vào yên lặng. Người y tá không chờ ai phản ứng. Cô hiểu mọi người còn sốc, họ cũng không đủ khả năng để làm gì ngoại trừ tiếp nhận những thông tin mới này.


???
Tuy nhiên Living Ink có một giới hạn. Nó không vô tận. Muốn tạo ra một con người. Nó phải tiêu tốn một lượng Mực. khổng lồ. Thêm vào đó, tất cả những gì một người tạo ra kể từ lúc họ sinh ra, xây nhà cửa, trồng trọt, chăn nuôi, đều tốn Mực. Muốn duy trì cả một thế giới cũng tiêu tốn... Thế giới trong tranh liên tục tự mở rộng. Dân số liên tục tăng lên. Đến một lúc nào đó. Lượng Living Ink sẽ không còn đủ.


Người y tá giải thích. Giống như một bức tranh dần bị vén màn. Giờ họ đã hiểu ra.


???
Đó là lý do Verard tạo ra Clocktower. Tháp đồng hồ không phải lời nguyền. Cũng không phải thần linh. Nó chỉ là... một cơ chế tái chế. Khi một cư dân đạt đến độ tuổi nhất định. Hệ thống sẽ xóa họ khỏi thế giới. Cơ thể họ tan thành Living Ink và sẽ được trả lại cho bức tranh. Để những sinh mạng mới tiếp tục được sinh ra. Shodo... Đã duy trì sự tồn tại như vậy suốt rất nhiều năm.


Ở thế giới trong tranh, điều khiển được Mực chính là điều khiển thế giới, tháp đồng hồ là công cụ tối quan trọng để giữ cho thế giới được an toàn. Khi nó bị phá huỷ, họ sẽ được giải thoát, nhưng toàn bộ thế giới sẽ bị xoá.


???
Mỗi người hôn mê một khoảng thời gian khác nhau. Có người chỉ vài tháng, có người vài năm, nhưng cơ thể mọi người hiện tại rất yếu. Mọi người sẽ phải học lại cách đứng. Cách đi. Cách cầm thìa. Bác sĩ sẽ tới ngay thôi. Nếu mọi người có bất cứ câu hỏi nào... Tôi sẽ trả lời trong khả năng của mình.


???
Chào mừng mọi người đã trở về.


Kết thúc Chapter 3.


 
Last edited:

Absolute Darkness

Active member




Mayah Valrel


???

Ý thức trôi nổi dần trở lại với cái cơ thể cứng đơ, nặng trĩu. Hàng tá chữ nghĩa tuôn ra từ miệng cô y tá, đi vào đầu Mayah rồi ngay lập tức trôi tuột ra khỏi đó. Ban đầu, cô còn cảm thấy có chút mơ hồ. Kí ức liên tục chồng chập lên nhau, khiến đầu cô nhức nhối đến mức muốn nôn mửa. Nhưng rồi sau đó, cảm giác trống rỗng đến khó tin tràn ngập tâm trí. Mayah dường như có thể tự nhìn thấy chính mình ở góc nhìn thượng đế. Cứ như thể linh hồn của cô đã không còn trú ngụ trong thân xác, mà đang bay lơ lửng bên trên căn phòng.

Cái thế giới mà cô vừa mới sống cả đời ở trong đó, hóa ra lại là một "The World" khác sao?

Mỗi cái chớp mắt đều khiến cô cảm thấy đau nhức. Cảm giác lâng lâng dần tan đi, cùng với câu chuyện của cô y tá dần đi đến hồi kết.

Một mặt, Mayah cảm thấy mình đã sống quá đủ. Cô không muốn hỏi gì thêm. Giờ cô thậm chí còn không thể chắc bản thân mình là ai nữa. Là Mayah Valrel, một học sinh cấp ba bình thường, liệt hai chân, mồ côi cả bố lẫn mẹ, và bị thằng em yêu dấu của mình chơi cho một vố đau điếng trước khi nó quyết định cút khỏi cuộc đời bà chị này. Hay là Dark, một dothacker sở hữu siêu năng lực nhưng rốt cuộc tự đâm đầu vào chỗ chết vì chính sự ngu ngốc của mình? Hay là Althea, một người lính mang trên vai hi vọng thoát khỏi lời nguyền Ngày Tỉa Bóng của người dân Shodo? Mayah cảm thấy mình đang bối rối về quá nhiều thứ đến mức không biết phải nên bắt đầu từ đâu.

Mặt khác, dường như đâu đó sâu thẳm trong lòng, Mayah luôn biết rõ mình muốn điều gì.

"C..."

Cô thử mở miệng, nhưng cổ họng đau đến mức khó có thể phát ra tiếng. Mayah cố gắng nuốt một ngụm nước bọt, kìm cơn đau lại, thử nói một câu hoàn chỉnh.

"Chuyện... đó... thì có... liên quan... gì... đến tôi...?"

Câu nói đứt quãng, rè rè như thể được phát ra từ một cái đài radio được sản xuất từ năm 1930. Nhưng có lẽ ít nhất thì cũng đủ để truyền đạt ý tứ một cách rõ ràng.

Dark đã bị data drain trong The World, còn Mayah thì bị bắt cóc bởi một tên biến thái. Về lý mà nói thì đáng lẽ ra Mayah đã chết. Vậy tại sao cô lại ở đây?

Bức tranh này thì có liên quan gì đến cô?

Tại sao không để cô chết một cách yên ổn, như chuyện đáng lẽ ra nên thế?





aaa
 

Julie Waston

Active member






Julie Waston



CHARACTER PROFILE


Giường bệnh

[Ngày thứ ?]








Julie Watson phải mất một lúc lâu mới hiểu rõ hết thông tin mà người y tá cung cấp. Thật nực cười, cái thế giới mà họ nghĩ là mình đang bảo vệ lại bị huỷ hoại bởi chính bọn họ. Họ không phải là anh hùng, mà chỉ là một đám nhóc thiếu hiểu biết và liều lĩnh, đã bóp nát cơ hội sống của những người Shodo.

Suy nghĩ nhiều khiến cho trán của Julie nhói lên. Phút chốc, gái Anh cũng không biết cô thật sự có phải là Julie Watson không, hay là Raphael Stark đang ở trong thân xác của Julie Watson. Ký ức trong đầu cô rời rạc, chắp vá với nhau một cách lộn xộn. Lúc thì là cảnh Raphael đang nấu ăn cho mấy đứa em, lúc thì là cảnh cô đang đứng đối diện với một vài người bạn… Cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, Julie nhìn sang người y tá.

“Cư dân…trên Clock…Tower…? T..tại sao..không tỉa…bóng?”



 
Last edited:

ryanclow

Active member

Aine Hubert


CHAPTER 3: PAGE OF CUP
Giường bệnh, ngày ???




Aine khó nhọc thở từng ngụm một, lồng ngực lép kẹp đều đặn nhô lên rồi hụp xuống trong một nhịp điệu mà chính nó cũng thấy lạ lẫm. Cơ thể nó không còn mang dáng vẻ trắng bệch đơn sắc, cũng không còn tan biến nữa... nhưng nó lại có một thứ cảm giác kỳ lạ sâu sắc rằng những cái tay, cái chân, bụng, ngực này còn không phải của mình, chỉ là một đống xương thịt quắt queo gắn lại tạm bợ bằng nỗi đau và những cơn run rẩy. Đôi mắt vẫn còn chói lóa sau quá nhiều thời gian không sử dụng thẫn thờ nhìn khung tranh đang chảy ra trước mặt, từng chút từng chút xóa sạch một thế giới mà nó đã từng xem là tất cả.

Thì ra... bầu trời vốn dĩ chỉ chật hẹp như vậy...

Thì ra chúng ta đã thật sự đi tới tận cùng thế giới cùng nhau... Monica, Kusakabe, Ryuk, Sophie, Sylens...

"Tại... tại sao... chúng tôi... vào đó?"

Giọng của nó khàn đặc, vỡ ra trong cố gắng bập bẹ thành lời. Có lẽ nó vẫn đang tìm kiếm. Lời giải... hy vọng... bất kỳ thứ gì đó ngoài cái kết như thế này.

"Họ... những người khác... có ở ngoài này... không?"














 

Iceheart

Active member


Levana Petrichor


Time: ??? - Location: Giường bệnh

"Tất cả chỉ như một giấc mơ sao?"

Levana lẩm bẩm. Cô tạm thời không nhớ được bất kì thứ gì ngoài cuộc sống "trong tranh". Tóc hồng đưa mắt nhìn quanh, cô không thấy Raphael ở đâu cả, có lẽ cậu ta cũng không có thật. Thật nực cười khi những thứ thân thuộc bỗng chốc hoá hư vô.

.
 

Cải

Active member
Fanacia: Inkblood
"We are guardians, but also a bunch of miserable wretches that are constantly fighting against threats and madness."


Hospital Bed || ?

Avyanna mắt nhìn lên trần nhà, sang đống dây dợ và máy móc, đến cô y tá giải thích một tràng mà não bộ của cô ta lúc này đang từ chối hoạt động, cuối cùng là chống tay ngồi dậy.

"Nước."

Không nói được thì dùng thủ ngữ, cũng chẳng dễ dàng gì cho cam khi tiếng khớp xương vang lên theo từng chuyển động. Arcane, Avyanna hay Lucca đều được, quan trọng cô ta còn sống và hít thở, dù nồng mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện xộc thẳng lên mũi.


 

Ultimate

Administrator
Staff member
CHAPTER 4: THE PAINTING
Day 22


Người y tá nghe câu hỏi của Mayah, rõ ràng chuyện này không liên quan đến cô, nhưng người y tá vội vàng lấy nước cho Avyanna. Khi cô cố ngồi dậy, tay của cô bủn rủn khi tì vào đệm giường. Những thứ mềm như vải cũng khiến những người sống thực vật quá lâu bị đau, cả cánh tay của Avyanna đau như có ai dùng búa gõ vào tay cô. Người y tá để nước vào trong một các cốc để cô hút nhè nhẹ, nước cũng khiến cổ họng của Avyanna rát nhẹ.


???
Cô Valrel và Hansen là 2 người ở đây lâu nhất, tôi hiểu mọi người đang... sốc. Nhưng có những người đã dành rất nhiều tiền bạc và công sức để đưa hai người trở lại. Mỗi tuần luôn có người tới thăm hai người. Vào trong bức tranh là cách duy nhất để cứu hai người khỏi cuộc sống thực vật nên họ phải đưa hai người vào trong đó.


Người y tá đã chăm sóc cho Mayah và Avyanna ít nhất là 5 năm, và thực tế họ đã sống thực vật lâu hơn thế. Với Aine và Levana thì chỉ là trên một năm, và với Julie và Navie, thì là những người mới chỉ sống thực vật khoảng vài tháng. Người y tá nhìn về phía Aine, cô hỏi về những người khác, người y tá lắc đầu.


???
Đó là lý do cô Valrel và cô Hansen phải vào trong bức tranh. Còn với cô Waston là họ bảo cô gặp tai nạn gì đó trong tù, lúc cô được chuyển tới đây thì cô đã sống thực vật rồi. Còn cô Delacroix là họ nói cô có liên quan tới tổ chức Enigma nên cô bị sống thực vật.


Người y tá quay về phía Aine và Levana. Cô không biết tại sao Aine và Levana lại vào trong bức tranh, cô cúi đầu xin lỗi không có câu trả lời cho Aine. Nhất là về những người khác ở trong bức tranh, thì người y tá cũng không biết cô đã trải qua những gì trong bức tranh.


???
Đây không phải bệnh viện. Tôi chỉ được thuê để chăm sóc 6 người thôi, tôi không biết có những người khác không, nhưng những người trong bức tranh ... không phải người thật đâu. Họ chỉ là những người từng sống được bức tranh hấp thụ ký ức, hình dáng và thông tin thôi.


Hiểu theo một khía cạnh nào đó, họ không sống, họ không phải là người, là xương, là thịt như Aine Hubert. Đó là về lý, nhưng về tình thì tuy là một người dành vài tháng sống thực vật nhưng thực sự cô đã dành cả chục năm trong bức tranh rồi.


???
Vậy nên, cô cũng đừng lo về họ. Verard từng thoát ra khỏi bức tranh, làm Mực chảy ra khỏi bức tranh, xong rồi ông ấy quay lại để vẽ lại tháp đồng hồ để giữ cho bức tranh được sống.


Aine nhìn thấy bức tranh đang tiếp tục bị chảy Mực xuống sàn. Người y tá lấy nước cho mọi người trước, còn khoảng vài tiếng nữa là trời sáng rồi. Ngày mai mọi người sẽ được làm quen dần với cuộc sống mới. Còn bức tranh, sớm muộn nó cũng sẽ bị phá huỷ, kèm theo tất cả những gì bên trong nó. Lúc này thì có tiếng chuông cửa vang lên.


???
Chắc là bác sĩ tới rồi, mọi người cứ nghỉ đi.


First Ending Choice

- Cố gắng trở lại bức tranh và vẽ lại tháp đồng hồ.
- Nằm xuống chờ cho Mực trôi hết khỏi bức tranh


 
Last edited:
Top