Điều đầu tiên họ cảm nhận được không phải là ánh sáng. Mà là mùi. Mùi thuốc sát trùng nồng đến cay sống mũi, lẫn với mùi thuốc tẩy quen thuộc của bệnh viện. Không khí lạnh khô phả vào da khiến từng lỗ chân lông nổi gai. Trước mắt họ chỉ là một khoảng trắng nhòe nhoẹt, như ai vừa đổ sơn trắng lên toàn bộ thế giới.
Mất một lúc rất lâu đôi mắt mới lấy lại được tiêu cự. Một trần nhà trắng. Đèn huỳnh quang đã tắt, giờ là buổi đêm. Không rõ là mấy giờ. Tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đặn đang kêu lên từng hồi bíp bíp ở ngay cạnh tai họ. . Chỉ riêng việc nghiêng đầu sang một bên cũng khiến toàn thân đau buốt. Cơ bắp cứng đờ như chưa từng cử động suốt nhiều năm, từng khớp xương phát ra những tiếng răng rắc khô khốc. Cảm giác ấy giống hệt một người vừa thức dậy sau một giấc ngủ kéo dài quá lâu.
Khi cố gắng chống người ngồi dậy, trước mắt họ hiện ra một bức tranh khổng lồ gần như phủ kín cả bức tường đối diện. Nó cao gần ba mét. Rộng hơn hai mét. Một khung tranh sơn dầu cũ kỹ, nứt nẻ theo thời gian.
Nhưng điều kỳ lạ nhất... Là từ chính mặt tranh, một chất lỏng màu đen đặc đang chậm rãi rỉ xuống. Những giọt đen sánh đặc nhỏ xuống nền gạch trắng.
Khói trắng lập tức bốc lên nơi chúng chạm đất, như thể chất lỏng ấy đang ăn mòn chính hiện thực. Ở bên trong bức tranh là hình ảnh một tòa tháp đồng hồ đã đổ sập. à. Khung cảnh ấy quen thuộc đến mức khiến trái tim mọi người thắt lại. Ở một góc khác của bức tranh, cổng chéo kiếm đang bị rớt từng mảng màu xuống, và hàng trăm người Shodo đang tan biến. Đó là Shodo - thế giới mà họ vừa liều mạng để cứu.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng bệnh khẽ mở. Một cô gái mặc đồng phục y tá bước vào. Cô không còn trẻ, nhưng cũng chưa đến tuổi trung niên. Mái tóc trắng, cắt ngắn và đeo khẩu trang y tá. Cô nhìn từng người vừa tỉnh dậy rồi khẽ mỉm cười, như thể đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu.
Cô bật công tắc. Ánh sáng trong căn phòng chuyển sang màu vàng dịu, cô không muốn bật ánh sáng trắng, bởi nếu quá chói, có khi mắt của họ sẽ bị tổn thương.
Mọi người... có nghe thấy tôi nói không? Nếu nghe được thì không cần cố trả lời. Chỉ cần chớp mắt là được.
Sau khi xác nhận tất cả đều đã tỉnh táo, cô gái mới khẽ thở phào. Cô quay đầu nhìn bức tranh trên tường vài giây rồi bắt đầu giải thích..
Mọi người... chưa từng thật sự sống ở Shodo. Ít nhất không phải bằng cơ thể thật. Thứ mà mọi người gọi là "thế giới" ấy... chỉ là một bức tranh. Một bức tranh do một họa sĩ tên Verard tạo ra bằng một thứ là Living Ink, chúng tôi gọi nó là Mực Khởi Nguyên.
Căn phòng chìm vào yên lặng. Người y tá không chờ ai phản ứng. Cô hiểu mọi người còn sốc, họ cũng không đủ khả năng để làm gì ngoại trừ tiếp nhận những thông tin mới này.
Tuy nhiên Living Ink có một giới hạn. Nó không vô tận. Muốn tạo ra một con người. Nó phải tiêu tốn một lượng Mực. khổng lồ. Thêm vào đó, tất cả những gì một người tạo ra kể từ lúc họ sinh ra, xây nhà cửa, trồng trọt, chăn nuôi, đều tốn Mực. Muốn duy trì cả một thế giới cũng tiêu tốn... Thế giới trong tranh liên tục tự mở rộng. Dân số liên tục tăng lên. Đến một lúc nào đó. Lượng Living Ink sẽ không còn đủ.
Người y tá giải thích. Giống như một bức tranh dần bị vén màn. Giờ họ đã hiểu ra.
Đó là lý do Verard tạo ra Clocktower. Tháp đồng hồ không phải lời nguyền. Cũng không phải thần linh. Nó chỉ là... một cơ chế tái chế. Khi một cư dân đạt đến độ tuổi nhất định. Hệ thống sẽ xóa họ khỏi thế giới. Cơ thể họ tan thành Living Ink và sẽ được trả lại cho bức tranh. Để những sinh mạng mới tiếp tục được sinh ra. Shodo... Đã duy trì sự tồn tại như vậy suốt rất nhiều năm.
Ở thế giới trong tranh, điều khiển được Mực chính là điều khiển thế giới, tháp đồng hồ là công cụ tối quan trọng để giữ cho thế giới được an toàn. Khi nó bị phá huỷ, họ sẽ được giải thoát, nhưng toàn bộ thế giới sẽ bị xoá.
Mỗi người hôn mê một khoảng thời gian khác nhau. Có người chỉ vài tháng, có người vài năm, nhưng cơ thể mọi người hiện tại rất yếu. Mọi người sẽ phải học lại cách đứng. Cách đi. Cách cầm thìa. Bác sĩ sẽ tới ngay thôi. Nếu mọi người có bất cứ câu hỏi nào... Tôi sẽ trả lời trong khả năng của mình.
Chào mừng mọi người đã trở về.
Kết thúc Chapter 3.