Larwyl nghĩ Althea cũng giống Balmung trước ngày khởi hành, hòn đảo này là một lò mổ và họ là những con cừu đang được đưa vào máy chém. Chàng trai không biết trải qua tình huống này thì người khác sẽ thế nào, nhưng giờ thì cậu cũng biết phản ứng của mình rồi. Cậu tập trung tối đa vào nhiệm vụ, không phải vì cậu đã tuyên thệ mà vì cậu không thể để những suy nghĩ tiêu cực chiếm lấy tâm trí mình.
Nếu không tập trung vào nhiệm vụ, anh còn làm gì được nữa?
Cậu nhìn về phía Senya đang ở trong cái túi ngủ, cô gái nhìn thấy bạn trai mình bị ăn thịt trước mặt. Cậu cố nghĩ tới những người khác. Nếu Ryuk ở đây thì thằng chả sẽ đùa 1 câu khiếm nhã nào đó. Nếu Vale ở đây thì sẽ có những lời động viên nhỏ, chân thành. Còn nếu Balmung ở đây thì sẽ ngồi viết sổ y chang Althea. Nghe Althea nói vậy, Larwyl mở quyển sổ tay ra.
Balmung từng nói châm ngôn của đoàn thám hiểm: Vì những người đến sau.
Tương lai của Shodo là một màu xám xịt, ảm đạm. Những đoàn thám hiểm trước sẽ hy sinh, nhưng kiến thức của họ cần phải được để lại cho những đoàn thám hiểm sau. Larwyl nghe Althea nói về hy vọng, cố nở một nụ cười gượng gạo. Nhìn Althea viết vào quyển sổ, anh chàng ngẩng đầu lên nhìn cái cây Erdtree đang sáng ở phía xa.
Anh đang nghĩ tới việc kiếm lương thực, chúng ta có 8 người, nhưng chỉ có 5 người có mang đồ ăn. Anh, em, Raphael, Petrichor và Claire. Chúng ta sẽ sớm hết đồ ăn.
Với cường độ vận động thế này, họ sẽ nhanh đói hơn nữa. Đồ ăn của mỗi người đủ dùng trong 8 ngày. Nhưng có một nửa không mang balo, nên thực tế họ sẽ chỉ có đủ cho 4 ngày thôi. Tất cả đồ ăn dự trữ khác đều ở trên tàu, và nó bị bắn chìm rồi.
Tập trung vào nhiệm vụ, Larwyl Rider tự nhủ với bản thân.