Dominica và Lan Yuan tới cổng kiếm chéo thì thấy tương đối đông người ở đây. Một cô gái tóc đỏ khác đang ngồi nhìn thấy hai người bạn vừa tỉ thí với mình bèn đứng dậy, nhường chỗ cho họ. Mặt trời đen dần hiện lên phía sau lưng họ, biển từ màu đồng phẳng lặng chuyển sang màu ngà đen trước khi rực sáng bởi những viền vàng quanh mặt trời đen.
Mọi người lại đây ngồi đi.
Ở cái ghế đối diện, Ryuk nhìn thấy Genevieve và Aine, chàng trai tự nhiên đứng dậy, rời khỏi cái ghế như kiểu muốn nói: Tôi không ngồi đây nữa. Anh ta không bảo hai cô gái kia ngồi vào chỗ của mình, chỉ đơn giản là giờ ghế đó trống. Vậy thôi. Chàng trai nhìn về phía Mia Stone đang phát những cây kẹo táo miễn phí cho đám trẻ con ở cảng. Những đứa trẻ chắc chỉ 7-8 tuổi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Mây dần dần thưa đi. Như một phần lòng đỏ trứng gà tròn vặc bị cái gì đó cắn mất. Ánh sáng dần biến mất, màu sắc dần thưa thớt đi. Màu sắc của biển nhạt lại. Bóng của một số người bị kéo dài ra, mờ dần.
Tiếng chuông đồng hồ vang lên. Âm thanh vọt từ tháp chuông đồng hồ, bay qua mặt biển, vang thẳng tới Shodo.
Nín thở.
Cả thành phố như im bặt đi, không còn tiếng nhạc nữa. Âm thanh từ tháp chuông đồng hồ vang lên một lần duy nhất, tiễn đưa những người tới tuổi 24. Mia Stone nhìn về phía Aine và Genevieve lần cuối. Cái bóng của cô bị kéo dài ra, trước bị cắt lìa khỏi chân cô. Nó như bị hút ra phía ngoài biển. Cây kẹo táo trên tay Mia Stone rơi xuống đất. Cơ thể của cô dần tan ra thành cát bụi.
Cả khu chợ dần biến mất.
Từng người từng người một dần tan trở thành hư vô.
Cuối cùng chỉ là còn lại những vệt đen trên mặt đất.