Thành phố Shodo

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas
Jon River


Shodo

Althea đảo mắt. Em nghĩ là ở bên ngoài kia chắc chắn có những vùng đất khác và những quốc gia khác, chứ không thể nào trên đời này lại chỉ có một mình Shodo tồn tại được. Ít nhiều gì thì thông qua những câu chuyện kể, em vẫn biết được là ngoài hòn đảo này ra vẫn còn có những vùng đất xa xôi, chỉ lạ ở chỗ là chưa ai trong thế hệ của Althea và Jon từng trông thấy họ mà thôi...

Chuyện này thật ra là quá sức quái lạ. Althea chắc chắn là người Shodo phải từng tiếp xúc với họ để mà có những câu chuyện truyền lại cho đời sau, nhưng mà họ đi đâu hết rồi? Sau ngày tỉa bóng thì chẳng bao giờ thấy người ngoài đặt chân đến Shodo nữa, phải chăng bọn họ đã bị nguyền rủa và bị giam cầm trên hòn đảo này ư?

"Chắc chắn là vậy rồi. Em còn muốn sống đến hơn 100 tuổi cơ."

Althea quấn quấn lọn tóc bằng đầu ngón tay, lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Em muốn sống thật lâu và sống thật tốt, thật hạnh phúc. Em muốn đi đây đó, vượt qua cả bên kia đại dương và trở thành người đầu tiên trong thế hệ của chúng ta đặt chân lên những vùng đất mới nữa cơ."

Em nghiêng nghiêng đầu, mỉm cười nhìn anh Jon.

"Còn anh thì sao hả, anh Jon? Sau khi phá huỷ được tháp đồng hồ, anh sẽ làm gì?"


@Ultimate






aaa
 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Prologue


Jon River
Anh nghĩ nếu không có ngày tỉa bóng thì em cũng muốn thành một nhà thám hiểm.


Nội bản thân việc muốn ra khơi để tìm một vùng đất mới, gặp những con người mới thì Jon nghĩ cô gái cũng có trong mình trái tim của một người khám phá rồi. Khi con người sống tới năm 24 tuổi là chết rồi thì tới lúc 100 tuổi, Jon chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó.


Jon River
Hm, anh chưa biết được, nhưng nếu em đi thám hiểm thì anh sẽ đi với em. Anh sẽ làm một con tàu hơi nước rồi tập hợp một đoàn thám hiểm, khám phá thế giới mới. Tận hưởng cảm giác già, rồi có râu tóc bạc...


Jon chưa bao giờ nhìn thấy một ai quá 24 tuổi ở thành phố này, nên nếu sống quá tuổi đó anh chàng cũng không biết làm gì. Khi già thì người ta làm gì, Jon nghĩ mình sẽ đi cùng với Althea, khám phá thế giới ở ngoài kia. Chàng trai biết mấy con tàu dùng để thám hiểm có thể lắp được động cơ hơi nước. Bản thân con tàu của The Chariot cũng có động cơ hơi nước, và có thể chạy bằng Mực nhưng người ta vẫn ưu tiên chạy buồm hơn, chờ gió thuận để tiết kiệm Mực. Anh trai cô mỉm cười.


Jon River
Nếu em không phiền thì anh sẽ đi cùng em.


14e4f0b33ca4.png


Althea unlock Rank 3 với Jon River


 

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas
Jon River


Shodo

"Hừ, em sẽ sống đến 100 tuổi nhưng không già đâu! Với cả ai thèm làm nhà thám hiểm, em sẽ làm phù thuỷ! Em sẽ học phép để sống đến 100 tuổi mà trẻ mãi không già!"

Khá chắc là Althea vừa mới nghĩ ra vụ này khoảng 1 giây trước, khi mà Jon đề cập đến việc anh sẽ già... Có lẽ chuyện già đi đó giờ chưa hề nằm trong dự tính của Althea, có lẽ em nghĩ rằng mình sẽ mãi nhỏ bé như vậy.

"Anh muốn đi cùng em thì cũng được thôi, tới lúc đó em sẽ làm phép cho anh luôn! Em sẽ làm thuyền trưởng rồi phong cho anh làm thuyền phó!"

Em giơ một tay lên giả làm động tác bắn súng, một tay thì móc ngón tay lại giả làm cái móc câu gắn trên tay giống như hải tặc, rồi cất giọng lè nhè.

"Thuyền phó Jon đâu? Hẹ hẹ hẹ, xem còn bao lâu nữa thì tới đảo kho báu?"

Một phù thuỷ làm cướp biển… nghe có vẻ ngầu đấy! Althea sẽ viết cái ý tưởng này vào nhật ký!

@Ultimate






aaa
 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Prologue


Jon River
Anh nhớ là hồi xưa anh dạy em không nên quá coi trọng tiền bạc. Kho báu biết đâu lại là tờ giấy ghi chữ: Khó báu thật sự chính là tình cảm gia đình.


Lúc ý chắc Althea cầm tờ giấy, xé nát rồi nhét nó vào miệng quá. Còn chuyện trẻ mãi không già cũng nằm trong ước mơ của một số người dân Shodo, Jon khá chắc là ai cũng muốn được sống lâu hơn một chút. Dân số của hòn đảo này sẽ không thể kham nổi nếu quá trình này tiếp tục diễn ra trong thời gian tới. Người anh trai nhìn thấy trời cũng muộn rồi.


Jon River
Thương người chủ quán thì anh em mình nên về đi cho họ còn đóng cửa.


Althea là người sẽ ngồi ở quán đồ ngọt gọi một cái bánh và ngồi ở đó từ sáng tới chiều, Jon đoán thế. Nhưng mà trời cũng nhá nhem tối rồi, ngày mai họ còn phải dậy sớm, hoặc là tới phòng hội đồng tập luyện, hoặc là bàn giao lại cái trại trẻ mồ côi cho một người nào khác.


Jon River
Vậy nên về thôi, thuyền trưởng.


End tương tác với Jon.

 
Top