Rừng cây

Ultimate

Administrator
Staff member
LOCATION
Sundial Island
The Forest
a1eb2ea9b2bf.jpg
DESCRIPTION
Rừng cây.
  • Reward 1: Big Dice hoặc Tiny Dice
  • Reward 2: Tree Dice hoặc Golden Dice
  • Reward 3: Cho hiệu ứng Power hoặc Shield vào 1 Dice mà bạn chọn
Ghoul
3d8c98e02e45.jpg
HP
100 x N
COUNTDOWN
2
ATTACK
11
EFFECT
Cleave: Đòn đánh sẽ đánh tất cả player trong party.
Bruler
e7d5acbf5f2a.jpg
HP
125 x N
COUNTDOWN
2
ATTACK
8
EFFECT
Double Up: Quái vật này sẽ tăng 2 lần sát thương sau mỗi lần đánh. Cleave.
Hunter
e5d7b8634958.jpg
HP
150 x N
COUNTDOWN
2
ATTACK
15
EFFECT
Nếu kẻ địch Reroll, lập tức tấn công với 5 Damage cho mỗi lần Reroll. Cleave





 
Last edited:

Ultimate

Administrator
Staff member
CHAPTER 1: THREE OF SWORDS
Landing Day


Lucien nhìn Althea kéo vọt Senya đi. Người bạn gái quay đầu nhìn Lucien, cô gào lên tên của Lucien trước khi con quái vật khổng lồ chộp lấy cậu ta, nhét cả cơ thể Lucien vào miệng.

Chỉ một cú đớp, tiếng nhai, nuốt và ngấu nghiến vang lên trong vài giây rồi im bặt.

Lucien Smith đã chết.

Vivienne, Levana bám theo Althea về phía bìa rừng.

Okita và Raphael lách qua khỏi kẽ tay trong đường tơ kẽ tóc. Nhưng con quái vật bàn tay chộp được Jun, và chỉ chớp mắt, tất cả những gì Okita thấy là máu bắn ra từ các kẽ tay của con quái vật.

Jun Wright đã chết.

Mặt cô gái như bị cắt không còn giọt máu, như thể chính cô đã chết trong lòng bàn tay của con quái vật kia. Vừa chạy, cô vừa ngoảnh đầu nhìn bàn tay nhuốm máu đang bò chậm về phía sau, bám theo sát gót họ. Cô quay đầu, chạy thẳng, không dám nhìn lại phía sau.

Ở phía bìa rừng, tất cả mọi người tập trung lại, tất cả chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy một mạch. Không rõ là họ đã chạy được bao lâu, cho tới khi không còn nghe thấy tiếng bò của những bàn tay và tiếng bước chân của những con quái vật khổng lồ. Cuối cùng, khi chân của họ không còn bước nổi nữa, và khi tứ bề chỉ còn là những thân cây khổng lồ thì họ mới dừng lại.

Senya Renfri
Buông tôi ra, tôi phải quay lại cứu...


Senya đẩy Althea xuống đất. Cô ngã xuống, bùn lạnh và nước mưa khiến mặt của Althea lấm lem bùn đất. Tất cả bọn họ như những con chuột, ướt sũng, lấm lem bùn đất và trời đang bắt đầu đổ mưa xuống. Lina và Larwyl lúc này cũng vừa chạy tới. Lina kéo tay Althea dậy.


Lina Tsukumo
Chị ấy vừa cứu mạng cô đấy...


Okita Shinmugi
... Bình Mực của tôi, bị vỡ rồi.


Okita hơi quay đầu về phía Raphael, cúi đầu nhẹ cảm ơn cậu. Nhưng sắc mặt của cô gái thẫn thờ. Larwyl nhìn cả đám thấy Okita, Lina và Senya còn không có cả balô. Lina thì mất luôn cả cái nón mà cô vẫn hay đội trên đầu. Chỉ có Larwyl là người duy nhất còn giữ được đầy đủ trang bị.


Senya Renfri
... Chúng ta phải quay lại...


Larwyl đặt ngón trỏ của cậu ta lên môi, ra dấu bảo Senya yên lặng. Có tiếng động gì đó phía sau những tán cây. Cậu ta lập tức rút vũ khí của mình ra.


Larwyl Rider
Igros Kostobagon.


Từ phía sau những tán cây, một sinh vật màu trắng nhởn, một mắt và mồm đầy những mảnh răng nhọn. Chúng có một cái đuôi dài, với móng tay sắc đủ sức cào tan xác bất kỳ một nhà thám hiểm nào. Từ phía sau lưng nó còn vài ba con khác nữa. Chúng trông nguy hiểm, nhưng ít ra không như những con quái vật khổng lồ như ở ngoài bãi biển.


Larwyl Rider
Bảo với tôi là mọi người còn đủ trang bị đi.


Larwyl nói với Vivivenne, Althea, Raphael và Levana. Những con quái vật giơ cao móng vuốt, lao về phía mọi người.

Battle Starts: Dungeon Forest.


The Forest:
Players: Vivienne, Althea, Raphael, Levana
NPC: Lina, Senya, Okita, Larwyl


 
Last edited:

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas



Bìa rừng | Ngày đầu tiên

Khó mà nói được Althea hiện đang cảm thấy thế nào. Em cảm thấy choáng váng và buồn nôn, cú đẩy của Senya khiến Althea ngã ngào xuống đất. Em nghe tiếng mọi người đang bắt đầu cãi nhau nhưng giờ não của em không còn đủ tính táo để xử lý những thông tin ấy nữa. Nếu không nhờ có Lina kéo em dậy thì em nghĩ là mình muốn nằm luôn ở đây, ngủ một giấc và mong là khi tỉnh dậy thì sẽ thấy toàn bộ chuyện này chỉ là một giấc mơ.

Nhưng thật đáng tiếc, đó không phải là mơ.

"Ọe-"

Em bắt đầu nôn thốc nôn tháo ra hết những gì còn sót lại trong bụng. Thật ra cũng không nhiều nhặn gì mấy nên chỉ tầm một lúc sau thì cũng xong. Tuy vẫn còn nhờn nhợn trong cổ họng và bụng thì cứ nhộn nhạo hết cả lên, nhưng ít ra thì giờ em đã thấy bình tĩnh được hơn chút.

Althea nhìn sang Larwyl, gần như đưa tay lên môi làm dấu im lặng cùng một lúc với cậu ta.

Em cũng nghe thấy...

"E-em vẫn còn đủ trang bị-"

Althea run rẩy lên tiếng.

@Ultimate






aaa
 

Ultimate

Administrator
Staff member
CHAPTER 1: THREE OF SWORDS
Landing Day


Lúc con quái vật cuối cùng gục xuống cũng là lúc cả đám tìm được được một thân cây khổng lồ để nghỉ chân. Chỗ này có 3 cái cây xum lại tạo thành một khu vực khép kín, ít nhất là những tán lá cây cũng đủ to để che ngớt đi cơn mưa nặng hạt. Ông trời bắt đầu ném xuống những vốc nước khổng lồ, cả đám cố gắng trải bạt để che đầu, và che bớt nền đất lạnh lại. Giờ tất cả những gì mà họ cần là một chút yên bình.

Gần như cả đêm họ không thể ngủ được, Lina, Okita và Senya đều không có đủ khả năng chiến đấu. Theo kế hoạch tác chiến thì cả nhóm sẽ phải thay phiên nhau canh gác, nhưng đầu óc của họ không cho họ chợp mắt. Căng thẳng tột độ khiến bộ não không cho phép họ nghỉ ngơi. Nửa đêm, chỉ một tiếng lá cây xào xạc, tiếng cành cây gãy vì vài con sóc cũng khiến họ giật mình.

Hai giờ sáng, Larwyl hơi ngả lưng vào thân cây, cố gắng tìm chút thanh thản trong buổi đêm tưởng chừng như dài vô tận. Lina thì đang sụt sịt vì mất cái nón, Okita đang nắm tay của cô bé để trấn an nó. Senya hơi tiến lại gần chỗ mọi người.


Senya Renfri
... Tôi mượn khẩu súng được không, để tôi gác cho...


Choice [Raphael, Vivienne, Althea, Levana]
- Cho Senya mượn khẩu súng
- Từ chối

Note: Chỉ cần 1 player cho Senya mượn, sẽ tính là cho mượn.

14e4f0b33ca4.png


Althea unlock Rank 1 với Senya Renfri.

Raphael unlock Rank 2 với Okita Shinmugi.


 
Last edited:

Julie Waston

Active member









Raphael Stark




CHARACTER PROFILE



Rừng cây

[?? / 02 / 1850]











Sau một hồi chạy miệt mài, Raphael tụ hội lại được với nhóm Althea, Levana cùng với Vivienne. Chưa kịp vui mừng vì được hội họp, những tiếng gầm gừ và mùi hôi thối đột ngột xuất hiện khiến cho Raphael một lần nữa trở nên cảnh giác. Một bầy quái vật gớm ghiếc từ sau mấy tán cây xuất hiện, một con chắc cũng to bằng hai ba người trưởng thành gộp lại. Hơi lui về phía sau, cậu chạm phải vai của Althea, đối mặt với một con quái vật dạng chó và hai con giống nhau nhưng khác màu. Một bóng trắng xồ thẳng vào mặt Raphael, nhanh đến nỗi cậu chỉ thấy lờ mờ tàn ảnh của nó. Những tưởng rằng bản thân có lẽ sẽ là người ngã xuống đầu tiên, nhưng một tia sáng xẹt qua đã khiến cho con quái vật té nhào. Cô nhóc Althea bên cạnh đã kịp sử dụng Mực để tấn công nó, cứu cậu thoát khỏi tử thần trong gang tấc. Giữ lại câu cảm ơn trong lòng, Raphael nhanh chóng bồi thêm một cú vào con quái vật khi nó cố lồm cồm bò dậy.

"Tốt lắm Althea! Còn hai con nữa thôi."

Máu trong người sôi sục, Raphael nhìn chằm chằm vào hai con quái vật còn lại, dốc toàn lực để phối hợp tấn công cùng với Althea. Cùng với những con quái vật lần lượt gục ngã, số mực trong bình cùng với thể lực của bọn họ cũng dần cạn kiệt. Sau khi con quái vật cuối cùng không còn động tĩnh gì, Raphael mới ngồi phịch xuống đất, tựa vào một gốc cây, thở hổn hển. Vai trái của cậu nhói lên, và bây giờ cậu mới nhớ ra là lúc nãy có bị con quái vật giống chó cào một phát ở đó. Tuy vết thương không đến nỗi nghiêm trọng, nhưng vẫn đủ để cậu trai nhăn nhó mặt mày. Khu rừng lại trở nên yên ắng như lúc ban đầu, mấy con quái vật còn lại cũng bị nhóm Levana và Vivienne xử gọn. Raphael ngó quanh một vòng. Trông ai cũng nhếch nhác, bầm dập và phờ phạc, nhưng may mắn là cậu không thấy thiếu một ai. Trời dần sẩm tối, cả bọn dù mệt mỏi nhưng vẫn dìu dắt nhau đến được gốc cây lớn để nghỉ ngơi, cố gắng chợp mắt để hồi phục phần nào sức lực trong tiếng mưa rơi rả rích.

-----------------------------

Sau một giấc ngủ có phần mơ hồ, Raphael giật mình tỉnh dậy. Cậu dụi mắt, nhìn qua đống lửa mình đã nhóm ban chiều giờ đã gần tàn. Xung quanh đống lửa, mọi người phần lớn đều duy trì trạng thái khép hờ mắt, nhưng không có ai thật sự ngủ. Nhặt mấy thanh củi thêm vào đống lửa, Raphael khẽ híp mắt cảm nhận sự ấm áp từ ngọn lửa bùng lên.

"Tôi mượn khẩu súng được không, để tôi gác cho."

Không cần suy nghĩ nhiều, Raphael đáp lời tóc đen ngay lập tức.

"Không được, cậu cứ nghỉ ngơi đi, có gì để tôi gác cho. Dù sao từ nãy đến giờ tôi cũng chợp mắt được kha khá..."

Choice:
- Từ chối















 

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas



Bìa rừng | Ngày đầu tiên

Trạng thái của Althea có thể miêu tả ngắn gọn là lăn từ trạng thái hoảng loạn này sang trạng thái hoảng loạn khác. Trong suốt cuộc đời chưa từng học một xíu kỹ năng đấm đá nào của em, và tất cả những gì em có là mấy ngày ngắn ngủi được luyện tập cùng với đoàn thám hiểm, thì hầu như chuyện em có thể làm được trong một trận thực chiến là rất ít, chủ yếu là né chỗ này tránh chỗ kia, cố gắng để không bị thương (bởi vì ít ra thì vô dụng vẫn còn hơn là ăn hại), chạy loanh quanh Raphael và cố gắng bắn con quái vật một hai phát mỗi khi có thể.

May là anh chàng Raphael này có vẻ rất mạnh, chỉ trong vài chiêu thức, mấy con quái lần lượt gục xuống. Lúc con quái cuối cùng rú lên một tiếng và ngã xuống, Althea vội vàng chạy đến chỗ Raphael để xem xét vết thương trai vai anh ấy.

"Để em xem cho... không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, mong là mấy con quái vật này không có độc..."

Althea vừa nhanh chóng xé chỗ tay áo nát bươm kia quẳng sang một bên, vừa nhanh chóng sơ cứu vết thương cho anh. Mặc dù sức chiến đấu không cao, nhưng mấy chuyện sơ cứu đơn giản này thì em vẫn biết làm. Trái ngược với gương mặt tái mét và dáng vẻ run rẩy của mình khi nãy, thì hơi thở và đôi bàn tay của Althea lại rất vững vàng, những thao tác cần làm thì tuyệt nhiên không có sai sót. Đầu tiên là rửa sạch vết thương với nước sạch, sau đó cẩn thận rắc thuốc bột lên chỗ vết thương hở, rồi cuối cùng là băng bó lại.

"Em có mang theo thuốc hạ sốt. Nếu một lúc nữa mà anh thấy khó chịu trong người thì gọi em ngay nhé."

Althea nghiêm túc nói với Raphael rồi cẩn thận dìu anh đứng dậy, chầm chậm di chuyển đến chỗ gốc cây để hạ trại.

Tất cả mọi người đều im lặng. Có lẽ giờ phút này không ai muốn nói gì với ai. Bầu không khí chìm trong sự căng thẳng hoà lẫn với tiếng mưa rơi không ngớt. Althea cảm thấy mệt mỏi vô cùng, nhưng lại không hề buồn ngủ. Ngồi bên cạnh đống lửa, Althea dùng cái niêu nhỏ của mình nấu một nồi súp. Nguyên liệu chỉ đơn giản là nước, một ít bơ, ít gia vị và vài ít vụn bánh mì (được nướng trên lửa trại) bẻ nhỏ ra. Hầu như mọi người đều tự mang lương khô theo nên Althea muốn nấu một ít súp ăn kèm cho ấm bụng, và cố gắng giúp họ lên tinh thần.

Nồi súp nhỏ bắt đầu sôi nhẹ và toả ra mùi thơm nhẹ nhàng. Altheachỉ mang có hai cái chén nhỏ và một cái ly, biết là không đủ cho tất cả mọi người nên chắc là phải ăn lần lượt vậy. Em múc súp ra và định đưa cái bát đầu tiên cho Raphael thì Senya đã bước đến trước.

"Tôi mượn khẩu súng được không, để tôi gác cho."

"Không được, cậu cứ nghỉ ngơi đi, có gì để tôi gác cho. Dù sao từ nãy đến giờ tôi cũng chợp mắt được kha khá..."

Vì vậy bát súp đang được đưa ra nửa đường để đến tay Raphael lập tức quay xe, hướng sang Senya.

"Anh Raphael nói đúng đấy, trông sắc mặt chị kém lắm..."

Choice: Từ chối (khéo)

Althea một tay cầm bát súp, tay kia thì vươn ra để nắm lấy tay Senya. Tay cô ấy lạnh ngắt. Althea hơi nhíu mày rồi đưa bát súp nóng vào tay cô gái.

"Chị qua đây ngồi với em một chút nhé. Trước hết cứ ăn chút gì đã cho ấm bụng. Tay chị lạnh ngắt rồi này..."

Em cụp mắt xuống, em vẫn nghĩ về câu nói lúc nãy của Senya trước khi họ chạm trán lũ quái vật. Có lẽ kia là một người rất quan trọng đối với chị ấy, nên chị ấy mới đau lòng đến vậy...

"Em xin lỗi..."

Cũng không biết là phải xin lỗi vì điều gì nữa. Althea vội cúi đầu xuống thấp hơn một chút, rồi quay lại với nồi súp của mình, cố tỏ ra bận rộn để che đi vẻ bối rối. Em múc thêm một bát súp đưa qua cho Rapael.

"Anh cũng ăn một chút nhé, anh đang bị thương, không nên để bụng đói đâu..."

Cô bé lí nhí đặt bát súp xuống bên cạnh Raphael rồi lại quay về với cái nồi súp. Vì đã hết bát nên giờ em múc súp ra cái ly, đưa qua chỗ Lina.

"Chị hết bát rồi, chỉ còn cái ly này thôi, em cũng ăn tạm một chút nhé. Chị cũng biết may vá đấy, để chị làm đền cho em một chiếc nón khác có được không?"

Althea thở dài trong lòng. Mọi người đều đang có tâm sự gì đó, em muốn giúp đỡ nhưng không biết làm cách nào. Mong là điều này có thể giúp được, dù chỉ là một ít.

@Ultimate @Julie Waston






aaa
 

Iceheart

Active member


Levana Petrichor

Vivienne Claire

Time: Landing Day - Location: Rừng cây

Levana chạy theo mọi người vào rừng cây u tối, đám quái vật vẫn tiếp tục truy lùng cả nhóm và cô thấy một, hai người nữa ngã xuống. Không có lựa chọn nào chiến đấu, may mắn là có Vivienne hỗ trợ và thay nhau tấn công, may mắn mỉm cười khi cả hai đều hạ gục đám quái vật mà không bị thương. Tuy nhiên, tình hình vẫn căng thẳng, mưa bắt đầu trút xuống và cả bọn nghỉ chân dưới một cây cổ thụ to lớn.

Tóc hồng không thể nuốt nổi thứ gì trong tình trạng như thế này, bụng cô cồn cào như muốn nôn hết ra, đầu óc cô lạnh băng, tóc bết lại vì mồ hôi và nước mưa. Cô không thể ngủ, một tiếng động nhỏ không rõ thật hay ảo giác cũng khiến cô giật mình.

- ... Tôi mượn khẩu súng được không, để tôi gác cho...

Cô đưa mắt liếc nhìn cô gái tóc đen vừa lên tiếng, rồi nhìn Raphael và cô gái tóc vàng. Hiện tại cô không có tâm trạng để nói chuyện nên chỉ lắc đầu nhẹ, đưa tay nắm lấy bắp tay của Vivienne.

Từ chối

.
 
Top