Sáng hôm sau, Aine tỉnh dậy. Cô thấy mình đã được đưa về phòng riêng cùng với Levana. Tất cả những gì mà Aine nhớ được là cô đã trải qua một tai nạn giao thông, cô đã suýt chết, nhưng gia đình của cô thì không ai được may mắn như vậy. Tuy vậy, may mắn của cô cũng khiến cô có một năm sống thực vật. Đó là những gì bác sĩ kể lại cho cô. Trước mặt cô là một người bác sĩ lạ mặt, người nói sẽ chăm sóc và lên liệu trình phục hồi cho cô. Đây có vẻ là một biệt thự với một khu vườn, vài căn phòng để các bác sĩ tiện chăm sóc và cả khu phòng tập thể chất.
Tôi là bác sĩ Hawken Reyne, người sẽ cùng cô trong khoảng 6 tháng tới đây, tới khi cô phục hồi hoàn toàn. Chia buồn với cô về gia đình của cô.
Bác sĩ Hawken Reyne nói trước quá trình trị liệu sẽ vất vả và cô sẽ phải trải qua những bài tập vật lý trị liệu gian khổ. Người bác sĩ nói hàng loạt vấn đề mà Aine sẽ cần phải trải qua. Tim của cô đập chậm hơn trong suốt quá trình hôn mê nên giờ chỉ đứng dậy thôi cũng có thể khiến cô bị choáng nhẹ. Sức phổi của cô cũng sẽ khác bởi giờ cô cần nhiều oxy hơn để vận động. Người bác sĩ đã lên quá trình trị liệu kỹ lưỡng, giải thích và cuối cùng lấy thuốc cho cô.
Cô sẽ cần uống thuốc đầy đủ. Chờ tôi một chút.
Aine ngồi lặng yên trên xe lăn, dẫu sao cô cũng được ra ngoài một chút, hít thở khí trời thay vì nằm trên cái giường mà cô đã mài nhẵn lưng ở đó suốt khoảng thời gian qua. Bất thình lình, Aine nhìn thấy bóng người ở phía trước.
Tóc nâu.
Mũ nồi.
Cô tưởng mình đang đứng trước một cái gương khổng lồ. Cô gái trước mặt khẽ nhoẻn miệng.
Ngón tay cô gái khẽ chạm vào chiếc mũ, hơi cúi đầu nhẹ như một lời chào tạm biệt. Và rồi cô bước vào ánh sáng, tan biến trong những hạt bụi đen.