Cảng Shodo

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Balmung Nilberg
Cũng phải.


Balmung hiểu ý Aine, ở lại chỉ là cố sống nốt vài năm thôi. Tất nhiên có người nghĩ đi trước đi sau thì cũng như nhau, nhưng đôi lúc dành vài năm cuối ở trên đảo thì người ta lại không có ý muốn đi nữa. Đoạn nghe câu hỏi của Aine thì chàng trai uống một ngụm, ngẫm nghĩ xem mình đi có phải chỉ là muốn phá huỷ tháp đồng hồ không.


Balmung Nilberg
Anh chỉ muốn biết vì sao tất cả chuyện này lại xảy ra. Giống như thành phố này bị nguyền rủa và anh muốn biết ai là người đã tạo ra lời nguyền đó. Với cả...


Lúc này hình bóng Genevieve xuất hiện với cái chân thỏ và ly rượu nhảy chân sáo tới chỗ Aine và anh chàng. Anh biết hai chị em đăng ký cùng với nhau nên cũng thân như hình với bóng. Anh để ly rượu qua một bên, ngồi xuống ván gỗ để ngước mắt nhìn hai chị em. Anh không rõ bắt đầu từ đâu, ai nấy đều hiểu trách nhiệm của người thủ lĩnh thì không ai muốn chình ra bản mặt quá bi quan nhưng cũng không muốn lạc quan tếu. Nhưng mà nghe giọng của Wilkins có phần nhí nhố nên chàng trai cũng cười cười đáp lại. Anh lia một viên đá khác qua mặt nước, nó nảy tầm 7-8 nhịp trước khi chìm nghỉm.


Balmung Nilberg
Wilkins à... Vì có 15 đoàn thám hiểm đi trước không có chút tin tức nào nên bồn chồn thôi. Anh mong đoàn thám hiểm chúng ta sẽ may mắn...


Balmung nhìn về phía Genevieve đang gặm chân thỏ. Giờ thì may mắn đang ở trong miệng của cô rồi còn đâu. Có khi cô gái sẽ mang theo may mắn cho cả chuyến hành trình này.


Balmung Nilberg
Hai bọn em có nhớ gì về gia đình không?


Đây là câu hỏi thường thấy ở Shodo. Không ai hỏi bạn còn gia đình chưa, ai cũng biết bạn mồ côi từ nhỏ rồi. Lần tỉa bóng đầu tiên cách đây 20 năm. Tức là khi đó bạn có thể mới 3 tuổi. Thường thì lúc đó bạn sẽ chẳng nhớ gì về cha mẹ mình. Tất nhiên có những người có con từ năm họ tầm 18 tuổi, như vậy lúc họ bị tỉa bóng thì con của họ cũng 5-6 tuổi, cũng là có đôi chút ký ức về gia đình. Tiếc thay Balmung không phải người như thế. Anh chàng không còn người thân thích nữa, cũng như đa số những người tham gia đoàn thám hiểm này. Với Genevieve và Aine, thì ít ra họ còn có nhau. Chàng trai ngồi sát mép ván gỗ, để thả lỏng 2 chân xuống dưới ván gỗ, nhìn về phía mặt trời đen. Nghe thấy tiếng cạn ly của hai chị em, chàng trai mới trả lời câu hỏi của Aine.


Balmung Nilberg
Như mọi người, anh mồ côi, nhưng gia đình của anh thì có một người hơn anh 2 tuổi. Anh ấy vốn sẽ là người chỉ huy của đoàn thám hiểm The Fortune. Nhưng mà vợ của anh ấy gặp tai nạn, mất trước cả khi bị tỉa bóng.


Anh chàng nhặt một viên đá khác, lia nó ngang qua mặt nước. Viên đá lần này không nảy dù chỉ một nhịp, chìm luôn xuống đáy biển.


Balmung Nilberg
Anh ấy tự tử sau đó, khi mới 22 tuổi.


Và giờ Balmung là người chỉ huy của đoàn thám hiểm The Chariot. Genevieve và Aine nhìn thấy Balmung thả lòng người, nhìn về phía chân trời, như né ánh mắt của hai người đồng đội mới.

40ec8012936b.png


Aine và Genevieve unlock Rank 2 với Balmung Nilberg


 

Iceheart

Active member


Levana Petrichor

Vivienne Claire

Time: Farewell Festival - Location: Cảng Shodo

Levana bước theo Vivienne và ngồi lên một kiện hàng thấp bằng gỗ bên cạnh con tàu, quả là một nơi thú vị để ngồi và quan sát mọi thứ. Đột nhiên cô cảm thấy đồ ăn trên tay mình ngon hẳn lên theo người bên cạnh nói, đặc biệt là thịt thỏ. Đối với câu hỏi tại sao lại tham gia đoàn thám hiểm, thật ra có nhiều lí do, mà quan trọng nhất là...

- Đi ra ngoài và ngắm nhìn thế giới không tuyệt sao? Tôi yêu thích màu hồng trên mái tóc của mình, tôi yêu thế giới đầy màu sắc. Thay vì chờ đợi ngày tỉa bóng đến, tôi thà ra ngoài và làm điều gì đó theo ý thích của mình và chết vì nó còn hơn.

Cô đưa tay lên giữ lại mái tóc đang tung bay bởi gió biển, lắng nghe lí do của người bạn mới quen, cô nghĩ mục đích chính của mọi người khi tham gia đoàn thám hiểm này đều không muốn ngày tỉa bóng tiếp tục diễn ra. Tóc hồng nâng ly trà của mình lên và cụng vào ly của người kia, mỉm cười nhẹ.

- Cầu chúc những gì tốt đẹp nhất sẽ xảy đến cho chúng ta!

.
 

Genevieve Wilkins


Địa điểm: Cảng Shodo

‘Keng!’

Thấy Aine đưa ly lên cụng ly cùng mình, Genevieve cười hì hì. Em uống một hớp rượu rồi lại ngoạm một miếng thịt chân thỏ to. Cứ thế, em vừa nghe anh chỉ huy tóc bạc nói vừa nhai nhồm nhoàm, chẳng mảy may để ý tới hình tượng của mình. Thấy Balmung nhìn mình thản nhiên gặm chân thỏ, em còn tự nhiên chớp chớp hai hàng mi, bày ra vẻ mặt hồn nhiên vô tội.

Nghe thấy câu hỏi của viên chỉ huy, em bèn lắc đầu, tâm trạng cũng chùng xuống chút ít. Genevieve không chắc mình còn nhớ gì về bố mẹ không. Nói không chắc vì, đôi lúc trong mơ em sẽ quay trở về thời khi còn đang nằm trong nơi, hay khi mới chỉ biết đi tập tễnh một hai bước. Lúc ấy, em sẽ cảm nhận được có một bàn tay thô ráp nắm lấy tay mình, nhẹ nhàng dắt em đi từng bước, hay một ngón tay nhẹ nhàng vuốt bên má em. Nhưng thật lòng em không phân biệt được liệu đây là ký ức tiềm ẩn trong bản thân em hay chỉ đơn giản là cách bộ não của em chọn thực thể hóa những lời kể của người chăm sóc em ở cô nhi viện.

Nghe Balmung kể chuyện anh mình tự tử, nụ cười trên môi của Genevieve cũng tắt dần.

“Xin chia buồn với anh…”

Cô nhóc miệng chẳng bao giờ khép nổi giờ đây lúng túng. Em không biết nói gì cho phải, quyết định đánh lạc hướng anh với một chủ đề khác.

“Em thì không có anh chị em ruột, dù Ain cũng hơi giống em gái em rồi, ha ha, nhưng ừm từ lúc em đủ lớn để nhớ thì em cũng như hầu hết mọi người. Nhà em… chẳng còn ai. Nhưng mà, em có nghe kể về ba em á. Kiểu các cô chú sống gần đó mà biết ba mẹ em thì cũng có nói, họ không có kể nhiều lắm, nhưng theo họ thì ba em tham gia đoàn Judgement, đi rồi không về nữa. Mẹ em thì không biết, em có thử hỏi nhưng mọi người hoặc cứ bảo không chắc, chưa gặp, không đủ thân với ba hoặc là tránh né hẳn luôn. Em cũng đã cố hỏi á, hỏi siêu nhiều luôn, mà họ kín miệng khiếp.”

Genevieve vừa kể vừa nhìn xuống ly rượu của mình. Nhìn màu vang đỏ sóng sánh trong cốc, em thấy bình tĩnh lại chút ít. Vả lại men say cũng cho em can đảm, tự tin nói ra hy vọng hão huyền của mình.

“Em thì khá là tin rằng dù ở đâu xa thì gia đình cũng giữ được kết nối với nhau. Còn ở thế giới này hoặc thế giới bên kia… nếu có. Dù ở hòn đảo này hay đâu xa kia nữa. Và em không nhớ gì về họ, nhưng em cũng thường xuyên mơ về mẹ cha. Nên dù chẳng có lý do thuyết phục nào cả, em vẫn tin rằng họ ở ngoài kia. Nếu em ra khơi, biết đâu lại tìm được họ. Em chọn đi cũng chỉ vì vậy thôi đó.”

Em mỉm cười. Rồi đột nhiên thấy mình quá nghiêm túc, Genevieve nghĩ một lát rồi them vào.

“Vậy và cả việc trở thành kiếm sĩ phù thủy đệ nhất thế giới nữa. Hai lý do.”

@Ultimate @ryanclow
 
Top