Dominica
Moretti
Moretti
✦
Yuan Lan
✦
。𖦹° ‧ Shodo Port ‧ ⭑ .ᐟ
Thảm hoa đầy đủ màu sắc trải kín đường đi, không khí rộn ràng náo nhiệt hệt như những ngày lễ hội lớn. Đây chính là những thứ được chuẩn bị để đánh dấu sự khởi hành của họ - những nhà thám hiểm dũng cảm thuộc đoàn The Chariot. Đối với những đứa trẻ mồ côi khác, những dịp mang lại không khí ấm áp thế này chính là niềm vui, niềm hạnh phúc mà chúng hằng mong mỏi có được. Nhưng đối với thành viên đoàn thám hiểm, có thể họ sẽ vui, có thể họ sẽ buồn, hoặc là không gì cả. Nhưng bên trong mỗi người đều hiểu rõ lý do đằng sau sự hoành tráng này, như một nghi lễ tiễn đưa, một lời vĩnh biệt dành cho những anh hùng mà phần lớn người dân tin chắc rằng sẽ một đi không trở lại.
Lý thuyết là vậy thôi, thật ra Dominica nhà ta không nghĩ được nhiều đến thế, em chỉ có cảm giác vui vẻ và phấn khích vì được chứng kiến những điều mới lạ, sải bước đi trên phố trong sự hân hoan của những người dân còn sống sót qua ngày tỉa bóng. Sư tử nhỏ áo quần tươm tất, đã được Yuan Lan chỉnh trang gọn gàng trước khi rời khỏi căn nhà mà họ sống chưa được bao lâu. Đứa trẻ bên trong cô gái vừa bước qua độ tuổi hai mươi còn hồn nhiên tự hỏi liệu người tiếp nhận căn nhà của họ sau khi rời đi sẽ là người thế nào. Một tay kéo lê chiếc vali có gắn bánh xe được trang trí với vô số hình vẽ ngẫu nhiên, tay còn lại nằm trong tay Yuan Lan. Dominica phấn khích kéo theo chị gái tóc trắng xóa chạy về phía mấy chiếc bàn đầy ắp đồ ăn. Cứ như thể lần đầu được nhìn ngắm thế giới bên ngoài, em tỏ ra ngạc nhiên kèm thích thú với mọi thứ lọt vào vùng nhìn thấy.
"Lan Lan! Bên kia có bánh ngọt. Có trà trái cây nữa! Chị muốn thử không?"
Dù cho cuộc sống có thế nào đi nữa thì Dominica cũng có thể biến nó thành màu hồng qua lăng kính của em. Chỉ cần Yuan Lan vẫn còn ở đây, đồng hành cùng em đến đoạn kết thì chuyện tồi tệ gì có xảy đến cũng chỉ là cỏ cây ven đường mà thôi.
Lý thuyết là vậy thôi, thật ra Dominica nhà ta không nghĩ được nhiều đến thế, em chỉ có cảm giác vui vẻ và phấn khích vì được chứng kiến những điều mới lạ, sải bước đi trên phố trong sự hân hoan của những người dân còn sống sót qua ngày tỉa bóng. Sư tử nhỏ áo quần tươm tất, đã được Yuan Lan chỉnh trang gọn gàng trước khi rời khỏi căn nhà mà họ sống chưa được bao lâu. Đứa trẻ bên trong cô gái vừa bước qua độ tuổi hai mươi còn hồn nhiên tự hỏi liệu người tiếp nhận căn nhà của họ sau khi rời đi sẽ là người thế nào. Một tay kéo lê chiếc vali có gắn bánh xe được trang trí với vô số hình vẽ ngẫu nhiên, tay còn lại nằm trong tay Yuan Lan. Dominica phấn khích kéo theo chị gái tóc trắng xóa chạy về phía mấy chiếc bàn đầy ắp đồ ăn. Cứ như thể lần đầu được nhìn ngắm thế giới bên ngoài, em tỏ ra ngạc nhiên kèm thích thú với mọi thứ lọt vào vùng nhìn thấy.
"Lan Lan! Bên kia có bánh ngọt. Có trà trái cây nữa! Chị muốn thử không?"
Dù cho cuộc sống có thế nào đi nữa thì Dominica cũng có thể biến nó thành màu hồng qua lăng kính của em. Chỉ cần Yuan Lan vẫn còn ở đây, đồng hành cùng em đến đoạn kết thì chuyện tồi tệ gì có xảy đến cũng chỉ là cỏ cây ven đường mà thôi.






