Cảng Shodo

Ultimate

Administrator
Staff member
LOCATION
Shodo City
Farewell Festival
3f4e90e376ed.png
DESCRIPTION
Cảng Shodo, nơi tổ chức tiệc ngoài trời trước khi tiễn đoàn thám hiểm tới đảo Sundial.





 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Ngày khởi hành, gió thuận. Ở cảng Shodo, hoa được trải đầy trên đường. Nếu bạn là một trong những người của đoàn thám hiểm, bạn sẽ được đi ngang dưới cổng chéo kiếm và có những đứa trẻ con 6-7 tuổi đứng trên các ban công hai bên đường để rải cánh hoa xuống đầu bạn. Khi bước qua cổng chéo kiếm, bạn sẽ chính thức không thể quay trở về Shodo cho tới khi tháp đồng hồ bị phá huỷ.

Tàu đã chất đống tất cả lương thực mà nó có thể chở. Từ cổng chéo kiếm chỉ cần bước vài bước là sẽ lên tàu The Chariot. Tất cả các thành viên trong đoàn thám hiểm dừng lại ở trước cổng chéo kiếm, có bốn cái bàn kê sẵn ở đó với đồ ăn. Món ăn cho ngày khởi hành bao gồm: Xà lách trộn, thịt thỏ chiên bột, bít tết nấu cùng với nấm và khoai tây, sườn bò sốt chua và cá hồi cắt lát trên những miếng cơm. Đồ uống là trà trái cây. Tất nhiên là tiệc đứng, đồ ăn được bày trên bàn để mọi người có thể ăn và nói chuyện. Món tráng miệng là những chiếc bánh ngọt có miếng chocolate hình cổng kiếm chéo ở trên, tượng trưng cho thành phố Shodo.


Balmung Nilberg
Mọi người cứ ăn tự nhiên.


Tất cả các NPC thuộc The Chariot có thể tương tác được ở đây.

Balmung bảo mọi người nhập tiệc trong khi đi kiểm tra lại số hàng hoá lần cuối trước khi lên thuyền. Vale nhìn một con cún ở gần đó, vớ lấy một miếng bít tết và thả xuống đất cho nó. Kurara thì đang cố nhét miếng qua cái khe ở miệng mặt nạ. Sophie thì đang nói chuyện với Enma. Edwin và Ryuk thì đang chơi ném phi tiêu với nhau. Thấy Emma tiến lại bục phát biểu thì mọi người mới dừng lại. Tất cả mọi người quay mặt nhìn về phía Enma, đại diện cho hội đồng thành phố có lời phát biểu.


Enma Este
Các nhà thám hiểm. Thành phố Shodo chân thành cảm ơn sự hy sinh của các bạn, những người đã dành ra những năm tháng cuối cùng của cuộc đời vì tương lai của Shodo. Vì các bạn là những người giữ cho ngọn lửa hy vọng cho thành phố này.


Enma Este
Có người trong các bạn ra đi để thay đổi thế giới. Có người đi để tìm kiếm sự thật về thế giới này.


Enma Este
Có người đi để bảo vệ những người mình thân yêu. Có người đi để tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc đời ngắn ngủi của mỗi chúng ta.


Có vài người trong số họ nắm chắc bàn tay phải, đặt lên ngực trái, như một hành động chào trang trọng. Shodo không có quân đội và họ giờ như những thanh gươm của Shodo.


Enma Este
Khi thuyền của các bạn giương buồm tới miền vô định, tôi muốn các bạn biết thành phố Shodo luôn ở bên các bạn.


Enma Este
Khi các bạn chiến đấu với kẻ thù, thành phố Shodo chiến đấu cùng các bạn!


Enma Este
Hãy để cho những viên gạch của tháp đồng hồ vỡ vụn. Hãy để những chiếc kim đồng hồ trở thành sắt vụn dưới gót chân của những nhà thám hiểm Shodo. Hãy giành lấy tương lai để Shodo không còn nhìn thấy mặt trời đen bao giờ nữa.


Enma Este
Ngày mai sẽ tiếp tục là ngày của hy vọng. Nhờ có các bạn...


Enma nhìn thẳng về phía tất cả mọi người, giọng của cô gái 18 tuổi dõng dạc.


Enma Este
...Đoàn thám hiểm: The Chariot.





 

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas
Vale Reinhart



Shodo | Ngày khởi hành

Althea đi giữa đoàn người và những cánh hoa rực rỡ, cảm giác lâng lâng như thể hồn sắp lìa khỏi xác. Cảnh tượng này quá đỗi không chân thật. Mới năm nào cô bé Althea còn đang lẫn vào dòng người tiễn đưa, nay đã là một phần của đoàn người được đưa tiễn. Nụ cười rực rỡ trên môi em đã duy trì lâu đến mức sắp cứng đờ. Mãi đến khi Enma đọc xong bài diễn văn và mọi người bắt đầu tản đi để hoà vào không khí lễ hội, Althea mới lén lút dùng tay xoa xoa cơ mặt mỏi nhừ của mình.

Althea không thích những cảnh chia ly sướt mướt, dường như quanh em luôn toả ra ánh hào quang lấp lánh của niềm vui. Những lúc tạm không vui, Althea sẽ lỉnh đi một lát.

Em nhìn quanh một lúc, không biết phải núp đi đâu, thế là em nảy ra một sáng kiến.

Chui xuống gầm bàn.

Althea cẩn thận chỉnh khăn trải bàn lại để chắc chắn là gầm bàn không bị lộ ra ngoài, đang lúc loay hoay thì thấy nhột nhột ngay sau lưng, quay sang thì thấy một em cún đang khịt khịt mũi ngay bên cạnh mình.

Á à, tên trộm nhỏ này đang chờ để phục kích đồ ăn thừa đây mà!

Althea chớp chớp mắt nhìn nó, nó nhìn lại Althea. Bốn mắt nhìn nhau, sau đó...

...Sau đó nó quay đít chui ra khỏi gầm bàn.

"Ê, khoan đã..."

Althea luống cuống bò ra ngoài định đuổi theo bé cún, em vừa thò cái đầu ra khỏi gầm bàn thì...

Bộp.

Một miếng bít tết rớt xuống ngay trước mặt Althea.

Em ngẩng lên.

Chàng trai tóc đen cúi xuống.

Bốn mắt nhìn nhau.

"C-chào anh ạ...?"

Althea giật giật khoé miệng.

Thôi, toang.

@Ultimate






aaa
 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Vale Reinhart
Cô là người thứ 2 chui xuống gầm bàn trong tối nay đấy.


Vale nghĩ là mình thấy Althea mấy lần trong mấy ngày tập trong tuần qua ở phòng hội đồng. Chàng trai cúi xuống nhặt miếng bít tết, đưa cho con cún gần đó. Nó ngậm miệng bít tết rồi chạy vọt đi. Chàng trai ngẩng mặt lên, nhìn qua bàn kế thấy một cô gái tóc hạt dẻ đang chui dưới gầm bàn cũng chả khác gì Althea.


Vale Reinhart
Cô muốn ăn gì không?


Vale bỏ một cái bánh mỳ, mấy miếng thịt bò, ít sườn nướng và để vào một cái đĩa rồi đưa cho Althea đang ở dưới gầm bàn. Có mấy người không thích không khí lễ hội mà thích ở một mình hơn, ăn một mình, ở một mình. Vale cũng không có ý chỉ dạy ai phải sống như thế nào, nếu Althea muốn ăn dưới gầm bàn thì anh ta sẽ lấy đồ ăn ở trên bàn cho cô.


Vale Reinhart
Muốn ăn gì thì cứ nói.


 

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas
Vale Reinhart



Shodo | Ngày khởi hành

Đây là lần đầu tiên kể từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ Althea cảm thấy xấu hổ đến mức này. Mặt em đỏ đến mức có thể bốc khói. Em nhanh tay nhanh chân bò ra khỏi gầm bàn.

"K-không phải như anh nghĩ đâu!!!"

Cô bé nói vội đến mức suýt nữa thì tự cắn phải lưỡi. Em phủi phủi bụi trên váy mình rồi giả vờ quay sang chỗ khác để khỏi phải đối diện với ánh mắt của chàng trai tóc đen.

Sau khi giả vờ đằng hắng thêm mấy cái nữa để tự lấy lại tinh thần cho bản thân, em mới đàng hoàng mà nhận lấy đĩa đồ ăn trên tay anh chàng.

"Em thấy bé cún chui vào đó nên t-tò mò... x-xem một cái..."

Em mạnh bạo xiên một miếng thịt trên đĩa rồi bỏ mồm nhai một các hùng hổ như thể là nhai xong thì cái người trước mặt sẽ quên béng chuyện gì vừa xảy ra vậy.

Không biết anh chàng có quên không, nhưng Althea đã bình tĩnh lại một chút, em tò mò nhìn anh chàng rồi hỏi:

"Bé cún đó là của anh ạ?"

@Ultimate






aaa
 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Vale Reinhart
Không. Chó hoang.


Thành phố này đầy chó hoang, mèo lạc, cứ mỗi ngày tỉa bóng là lại thêm một đống. Vale thi thoảng cho bọn nó ăn linh tinh, chàng trai nghĩ chắc Ai thích chó mèo nên mới hay sống theo kiểu dưới gầm bàn thế này. Chàng trai nhìn cô gái nhỏ nuốt miếng thịt bít tết nhồm nhoàm. Nếu ai hỏi đi khỏi thành phố Shodo thì sẽ nhớ gì, chắc cô gái này sẽ nhớ đám thú xin ăn dưới gầm bàn. Vale cầm một cái bánh mì, bẻ nhỏ nó và rắc xuống sàn cho đám chim bồ câu ăn.


Vale Reinhart
Vale Reinhart. Hân hạnh.


Chàng trai giới thiệu bản thân. Dù sao đội thám hiểm cũng nên biết người này người kia. Cả đoàn này cũng khoảng ngót 30 người nên chính thức làm quen với nhau cũng tốt hơn. Vale thấy Jon đang vẫy tay với Althea.


Vale Reinhart
Cô đi cùng với người thân?


Với những người chưa đến tuổi, đi cùng với người thân cũng là một lựa chọn khôn ngoan. Đổi lại Althea mất vài năm sống an nhàn trên đảo Shodo.


 

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas
Vale Reinhart



Shodo | Ngày khởi hành

"V-vậy ạ...?"

Althea cúi đầu nhìn mấy con bồ câu đậu xuống mnổ vụn bánh mì mà chàng trai vừa rải.

"Em là Althea ạ."

Em đã thấy Vale một vài lần trong lúc luyện tập rồi. Chỉ là do không khí trong giờ tập luyện lúc nào cũng tương đối khẩn trương nên em cũng chưa có thời gian làm quen với tất cả mọi người.

Từ xa, em thấy anh Jon đang vẫy tay với mình, thế là em cũng nở một nụ cười tươi và vẫy tay lại với anh.

"Dạ, đó là Jon, anh trai em. Bọn em ở cùng trại trẻ mồ côi. Năm nay anh ấy 23 tuổi rồi nên muốn dành năm cuối cùng để đóng góp cho nhân loại. Còn em thì chỉ đơn giản là muốn rời khỏi Shodo thôi."

Em bắt chước Vale bẻ vụn bánh mì cho mấy con bồ câu. Lơ đãng hỏi.

"Còn anh thì sao ạ?"

@Ultimate






aaa
 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Vale Reinhart
Anh giống anh trai em thôi.


Không phải lần đầu Vale nghe thấy có người muốn rời khỏi Shodo. Người đi khỏi đây cũng nhiều, nhưng chưa thấy ai về. Chàng trai nhìn cô gái bẻ bánh mì cho bồ câu. Được thoáng chốc thì bồ câu đã bu đầy một góc ở cảng. Tiệc ngoài trời tất nhiên có rượu, lúc này thì Althea thấy Vale rót một ly rượu vang cho bản thân, nhấp một ngụm.


Vale Reinhart
Em uống không? Một người từng bị tỉa bóng nói với anh là không nên uống một mình.


Không bao giờ gặm nhấm nỗi buồn một mình, Althea nhìn thấy cũng có mấy ly rượu ở trên bàn. Vài chai rượu vang nho được để lạnh và nhiều người trong số họ cũng đang uống một chút trước ngày ra trận. Không biết gái tóc vàng có phải là người hâm mộ của thứ đồ uống có cồn này không.


 

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas
Vale Reinhart



Shodo | Ngày khởi hành

Althea liếm liếm môi, nhìn qua mấy ly rượu vang đặt ở trên bàn. Em không uống được nhiều rượu lắm vì tửu lượng của em không được tốt, nhưng đó là chuyện hồi em 15-16 tuổi rồi, giờ em đã 20 tuổi, biết đâu bây giờ tửu lượng của em đã tốt hơn thì sao?

"Dạ có chứ! Em thích rượu vang lắm!"

Althea chọn một ly rượu trông giống của Vale đang cầm và đưa lên môi nhấp một ngụm. Nếu lúc này Vale đang quan sát thì sẽ thấy biểu cảm của cô bé tóc vàng này có một màn biến hóa cực kì vi diệu, từ rụt rè, dè chừng ban đầu cho đến khi tròn mắt lên vì ngạc nhiên.

"Ôi, rượu này ngon thế ạ!!!"

Đôi mắt xanh trong veo của em sáng bừng lên niềm vui như thể thứ em đang uống không phải là rượu vang mà là một loại phép thuật diệu kỳ nào đó.

"Rượu ngon thế này em uống một mình cũng được, mỗi ngày luôn cũng được ấy ạ!!!"

Althea ngửa đầu uống một hơi cạn sạch ly rượu và nhắm tịt mắt lại để tận hưởng cảm giác khoan khoái mà thứ đồ uống ma thuật này mang lại cho em với một nụ cười toe toét. Em đặt ly rượu đã cạn xuống và chọn lấy ly rượu thứ hai.

"Anh có thể rủ em uống rượu bất cứ lúc nào! Nếu anh muốn!"

Althea chớp chớp mắt và nâng ly rượu lên, cụng vào ly rượu của Vale, rồi nhìn chằm chằm như thể đang đợi anh uống trước.

@Ultimate






aaa
 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Okita Shinmugi
Có rượu này.


Okita sau khi ăn hết 3 phần bít tết thì dừng lại ở chỗ mấy chai rượu. Rượu thì có nhiều nhưng vang làm từ nho chardonnay chỉ còn một chai. Định vớ lấy chai rượu chardonnay, thì một chàng trai tóc lởm chởm vớ lấy chai rượu đó. Okita huých vai của chàng trai.


Okita Shinmugi
Chia đều ra đi Ryuk. Xin ngụm.


Ryuk rót một ly rượu chardonay cho Okita, còn bản thân cậu ta thì cầm luôn cái chai. Okita cau mày, nâng ly với chàng trai. Anh chàng cầm cái chai để cạn ly với cô.


Okita Shinmugi
Kanpai.


Yukiko Haramura
Kanpai.


Ryuk Kyozen
Santé.


Larwyl Rider.
Santé.


Tất cả mọi người đều cạn ly và uống hết trong một ngụm. Riêng chỉ có Balmung vẫn đứng ở trước cổng kiếm chéo, nhìn về phía biển.



 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Vale Reinhart
Em ít uống hả?


Vale nhìn là biết rồi. Lúc uông thì nhắm mắt và uống hết trong một ngụm. Tự tin là tốt nhưng rượu thường không ngấm lúc nó ở trong miệng của bạn. Tầm 30 phút nữa thì rượu mới ngấm và chắc nó sẽ cho Althea một tính cách mới nếu cô chưa có sẵn một cái. Chàng trai cầm ly rượu, gật đầu với cô và ngửa cổ lên uống một ngụm vừa. Vale không uống hết, anh chàng xoay xoay ly rượu trong tay, ngửi thử mùi hương của nho.


Jon River
Uống rượu mỗi ngày mới chết trước tuổi 24 đấy.


Jon đi ngang qua, gõ nhẹ vào đầu Althea. Một người rửa mặt bằng tay với không chải đầu, một người uống rượu mỗi ngày thì Jon chắc chắn anh sẽ sống lâu hơn Althea. Vale nâng ly với Jon, hai chàng trai cạn ly với nhau. Họ cũng bằng tuổi, cũng trong đoàn thám hiểm. Anh trai của cô chỉ tranh thủ tạt qua xem em gái mình thế nào thôi.


Jon River
Em gái tôi làm phiền cậu không? Tôi là Jon River.


Vale Reinhart
Không hề. Vale Reinhart. Hân hạnh được gặp.


Vale bắt tay với Jon, cạn ly với Althea và uống tiếp một ngụm.

Althea unlock Rank 1 với Vale Reinhart


 

Iceheart

Active member


Levana Petrichor

Vivienne Claire

Time: Farewell Festival - Location: Cảng Shodo

Đây là lần đầu tiên cô thấy nhiều hoa như thế này, trải đầy khắp phố phường, có một số cánh hoa vương lại trên mái tóc của cô và cô để mặc chúng như thế. Cô thấy thuyền chất đầy lương thực, cô cũng nghe nói rằng bước qua cổng chéo gươm thì sẽ không thể trở về cho tới lúc tháp đồng hồ bị phá huỷ. Không rõ tương lai sẽ thế nào, nhưng cô đã quyết tâm đối mặt với mọi thứ sắp tới với đôi bàn tay rộng mở.

Lúc Levana đến thì các đoàn viên đều đang tận hưởng bữa tiệc đứng ngoài trời, có chút dè dặt nhưng cô vẫn cố tham gia cùng mọi người. Tóc hồng lấy một chiếc đĩa dưới bàn, chất đầy salad trộn và vài miếng thịt thỏ trên đó. Bữa chính này coi như xong.

- Xin lỗi, có thể rót cho tôi một ly trà trái cây không?

Cô nói với người bên cạnh. Giờ cô mới để ý đó là một cô gái tóc trắng như những người tỉa bóng nhưng trang phục vẫn giữ được màu sắc riêng của chúng, chắc chỉ đơn giản là cổ sinh ra với mái tóc trắng thôi nhỉ?

.
 

Absolute Darkness

Active member




Althea Douglas
Vale Reinhart



Shodo | Ngày khởi hành

Althea tranh thủ lúc hai anh chàng nói chuyện với nhau mà loot tiếp ly rượu thứ 3.

“Hứ, anh nói ai chết cơ? Em sống lâu hơn anh là cái chắc…”

Em hậm hực lí nhí làu bàu trong miệng, không biết Jon có nghe hay không. Nhưng mà nghĩ đến cái sự đáng ghét khi lên lớp mình của ông anh này, em nhét luôn ly rượu trong tay mình vào tay Jon và tự lấy thêm một ly khác cho mình.

“Anh cũng uống đi!”

Althea cười cười mà sát khí đằng đằng toả ra tùm lum. Em lại cạn ly với Vale và uống thêm một ly nữa. Giờ thì em không nhớ đây là ly thứ 4 hay thứ 5 của em nữa.

“Anh ơi… em thấy hơi… buồn ngủ… em về ngủ trước nhé…”

Trong trạng thái lâng lâng vì men rượu, Althea cảm thấy mi mắt nặng trĩu dần, em híp mắt lại rồi dần dần ngã vào một vòng tay của ai đó.

@Ultimate






aaa
 

ryanclow

Member

Aine Hubert
Genevieve Wilkins
Balmung Nilberg


Cảng Shodo | Ngày khởi hành

Aine Hubert đi theo đoàn người thám hiểm, mỗi bước đều lâng lâng như đi trên mây, lồng ngực thắt lại không phải vì lo âu mà bởi một nỗi bồi hồi khó gọi tên. Cổng Kiếm Chéo sừng sững hiện ra trước mặt, vẫn là đôi tượng hiệp sĩ bắt chéo gươm như thể những cận vệ trung thành bảo vệ cửa ngõ của thành phố này. Nhưng hôm nay không có một vầng thái dương đen đặc nuốt chửng ánh sáng và bay trong gió cũng không phải là bụi mờ của những người tan biến mà là những cánh hoa rực rỡ như lời chào dịu dàng sau cuối dành cho kẻ du hành sẽ ra đi kiếm tìm hy vọng.

Nó hít sâu, lần vào trong túi áo, siết lấy chiếc đồng hồ bỏ túi, thứ duy nhất mà nó còn giữ lại từ cha và mẹ mà nó chưa từng gặp mặt khi ở sân khấu Enma vẫn đang phát biểu. Bất chấp cho những lời dõng dạc và đầy cảm hứng, cô trông vẫn còn rất trẻ, mới chỉ 18, còn nhỏ hơn cả nó. Điều đó tạo ra một sự lệch pha và cảm giác kỳ lạ khi phải nhìn nhận cô với trọng trách của một thành viên Hội đồng. Nhưng với một cuộc đời mà bạn sẽ phải dừng lại ở tuổi 24, có lẽ đây cũng chỉ là điều cần chấp nhận.

Họ, những đứa trẻ vẫn chưa kịp lớn, nay phải chạy đua với thời gian để trưởng thành.

“Em muốn thử rượu.”

Nó bảo với Genie, rồi tách ra để đến bàn ăn và tự lấy cho mình ít thịt thỏ chiên bột, món ăn ưa thích nhưng lần này còn kèm theo cả rượu, thứ mà Aine bình thường sẽ chê bôi vì đắng nghét. Nhưng hôm nay đâu phải là một ngày bình thường.

Chợt, nó nhìn thấy một bóng người có vẻ lẻ loi đang đứng gần hơn với cánh cổng, nhìn về phía đại dương xanh thẳm kéo dài tít tắp. Lấy thêm một ly rượu khác, Aine tiến đến chỗ anh.

“Anh uống không?” – Nó đưa một ly về phía Balmung.

@Genevieve Wilkins @Ultimate

 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Vale thở dài lắc đầu khi thấy giọng của Althea đã nhè nhè đi. Nếu giờ cô ngồi trong nhà thì sẽ nhìn nến treo tường thành những ngôi sao, nếu giờ cô ở trước bục sân khấu thì cô sẽ thành một con rối đứt dây vì tay chân của cô bủn rủn ra cả rồi. Jon nhận ly rượu, vừa uống vừa nhìn Althea.


Jon River
Hôm nay em uống nhiều hơn số rượu em uống 20 năm cuộc đời rồi đấy. Từ từ...


Cả Jon và Vale cùng đỡ Althea, Jon đỡ được trước. Vale đỡ lấy ly rượu khỏi tay của Althea, đặt nó lại lên bàn. Anh trai đặt em gái mình vào một cái ghế gỗ dài ở gần. Jon biết em gái không uống được nhưng ngày vui nên cũng ham nên chả trách nổi. Chàng trai lấy một cốc trà gừng đưa cho Jon. Nó còn hơi nóng và có một chút mật ong thơm ở trong đó.


Vale Reinhart
Cho em gái anh. Khi cô ấy tỉnh rượu.


Jon River
Cảm ơn cậu.


Vale gật đầu, tiến lại chỗ bàn rượu, nhặt một miếng bánh mì bơ tỏi, cho vào miệng. Chàng trai thấy con cún lại quay lại, anh ta cắt một miếng thịt nhỏ và quăng vào miệng nó. Quay đầu lại, Vale thấy Jon đã kiếm một cái áo ai đó để quên để đắp cho Althea.

End tương tác


 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Balmung đang cầm quyển sổ kiểm kê số hàng trên tàu thì thấy Aine lại gần. Cô gái nhỏ đang cầm một ly rượu vang. Chàng trai đặt tạm cái bút, quyển sổ xuống mỏm cọc gỗ neo thuyền gần đó để nhận ly rượu từ tay Aine. Rượu vang đỏ làm từ nho Pinot Noir, có hương thơm nồng, lên men cùng với với hương phúc bồn tử, dâu tây, hoa hồng và có chút hương của gia vị cùng với trầm hương. Người thanh niên tóc trắng uống một ngụm nhỏ.


Balmung Nilberg
Cảm ơn em. Aine Hubert nhỉ?


Nếu hỏi tên ai thì người chỉ huy cũng sẽ nhớ nhưng anh vẫn nhắc lại như để chắc chắn hơn. Cầm bản đăng ký vài ngày, anh chàng có vẻ đã thuộc hết tên từng người. Hơi gật gù, Balmung uống thêm một ngụm nữa.


Balmung Nilberg
Em còn tận 3 năm nữa nhỉ? Sao đi sớm thế?


Anh nhớ Aine mới 20 tuổi, tính ra cô còn tận 3 năm nữa. Không phải đi sớm thì không tốt, cũng giống như bác sĩ khám bệnh thì lúc nào cũng nên phòng bệnh hơn chữa bệnh. Nhưng bị tỉa bóng đâu phải là bệnh. Người ta ai cũng thường cố sống hết 22 hay 23 năm trên đảo Shodo rồi mới đi. Riêng Aine đã đi từ năm 20 tuổi thì cũng có một quyết tâm lớn để đi từ bây giờ. Cả Genevive cũng 21 tuổi, hai chị em có thể ở đây một hoặc hai năm nữa. Balmung ngồi xuống ván gỗ, cầm một viên sỏi nhỏ ném qua mặt nước. Hòn đá nảy trên mặt nước khoảng 3-4 lần trước khi chìm nghỉm.


Balmung Nilberg
Anh hơi bồn chồn một lát nên ra đây.


 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Kurara Oosuzuki
Những món ăn cho thường dân.


Kurara lướt tay qua mấy món ăn trên bữa tiệc. Cũng không có nhiều món dành cho vua chúa hay quý tộc ở đây, nhưng cách hành xử và nói chuyện của Kurara dễ làm người ta nghĩ tới mấy người thuộc tầng lớp thượng lưu. Ai mà nói chuyện với Kurara khoảng một tuần là biết cô hay lôi dòng họ Oosuzuki của mình ra. Ở Shodo thì đó là một dòng họ lớn, ít nhất là cho tới khi ngày tỉa bóng lần đầu tiên diễn ra. Cô gái đội cái đầu cà chua đổ một ly rượu qua cái khe ở miệng mặt nạ. Cô cầm một xiên thịt nướng, cắn thử một miếng.


Kurara Oosuzuki
Thôi, ít ra cũng có rượu ngon.


Đầu cà chua bước tới chỗ bàn tiệc, ngồi xuống. Tất nhiên không ai bắt chuyện với Kurara bởi tính khí kỳ cục của cô. Cô gái lắc lắc ly rượu, nhấm nháp từng chút một, có vẻ như cũng không cần ai bắt chuyện với mình lắm.


 

Muối

Member





Dominica
Moretti


Yuan Lan


。𖦹° ‧ Shodo Port ‧ ⭑ .ᐟ
Thảm hoa đầy đủ màu sắc trải kín đường đi, không khí rộn ràng náo nhiệt hệt như những ngày lễ hội lớn. Đây chính là những thứ được chuẩn bị để đánh dấu sự khởi hành của họ - những nhà thám hiểm dũng cảm thuộc đoàn The Chariot. Đối với những đứa trẻ mồ côi khác, những dịp mang lại không khí ấm áp thế này chính là niềm vui, niềm hạnh phúc mà chúng hằng mong mỏi có được. Nhưng đối với thành viên đoàn thám hiểm, có thể họ sẽ vui, có thể họ sẽ buồn, hoặc là không gì cả. Nhưng bên trong mỗi người đều hiểu rõ lý do đằng sau sự hoành tráng này, như một nghi lễ tiễn đưa, một lời vĩnh biệt dành cho những anh hùng mà phần lớn người dân tin chắc rằng sẽ một đi không trở lại.

Lý thuyết là vậy thôi, thật ra Dominica nhà ta không nghĩ được nhiều đến thế, em chỉ có cảm giác vui vẻ và phấn khích vì được chứng kiến những điều mới lạ, sải bước đi trên phố trong sự hân hoan của những người dân còn sống sót qua ngày tỉa bóng. Sư tử nhỏ áo quần tươm tất, đã được Yuan Lan chỉnh trang gọn gàng trước khi rời khỏi căn nhà mà họ sống chưa được bao lâu. Đứa trẻ bên trong cô gái vừa bước qua độ tuổi hai mươi còn hồn nhiên tự hỏi liệu người tiếp nhận căn nhà của họ sau khi rời đi sẽ là người thế nào. Một tay kéo lê chiếc vali có gắn bánh xe được trang trí với vô số hình vẽ ngẫu nhiên, tay còn lại nằm trong tay Yuan Lan. Dominica phấn khích kéo theo chị gái tóc trắng xóa chạy về phía mấy chiếc bàn đầy ắp đồ ăn. Cứ như thể lần đầu được nhìn ngắm thế giới bên ngoài, em tỏ ra ngạc nhiên kèm thích thú với mọi thứ lọt vào vùng nhìn thấy.

"Lan Lan! Bên kia có bánh ngọt. Có trà trái cây nữa! Chị muốn thử không?"

Dù cho cuộc sống có thế nào đi nữa thì Dominica cũng có thể biến nó thành màu hồng qua lăng kính của em. Chỉ cần Yuan Lan vẫn còn ở đây, đồng hành cùng em đến đoạn kết thì chuyện tồi tệ gì có xảy đến cũng chỉ là cỏ cây ven đường mà thôi.

 

legosmeise

New member
Yuan Lan
Kurara Oosuzuki
Dominica Moretti
INTERACTION
Cầu ven sông


Trước những chuyến đi mới, Yuan Lan sẽ không rời đi với bất kỳ bộ trang phục cũ kỹ đời thường nào. Sau khi chọn được cho mình một bộ trang phục có gam màu chủ đạo là sắc trắng, cùng lối thiết kế vừa vặn phù hợp để vừa di chuyển, vận động hợp lý và vừa đủ hợp mắt để không phải chết trong nuối tiếc như lời đã nói, cô ung dung cùng Dominica rảo bước từ rãnh cầu dưới trấn đi đến cảng theo các khuôn đường chỉ dẫn.

Tại cảng Shodo, người người có mặt đưa tiễn các dũng sĩ đời kế tiếp lên đường. Yuan Lan đã từng là những đứa trẻ nấp sau người lớn nhìn khung cảnh này một lần, chẳng ngờ rằng thời gian trôi nhanh như vậy, lần thứ hai được nhìn thấy đã trở thành người được tiễn đưa. Dominica thì khác, là đứa trẻ ngẫu nhiên trở thành người nhà cùng Yuan Lan, cô lại chưa từng nghĩ đến việc đưa em đến nơi này để chiêm nghiệm như bao người lần nào.

Cô đã dành một quãng thời gian dài để chờ đợi một tin tốt, hy vọng rằng nếu không là mình thì cũng phải là Dominica được an toàn. Nhưng rốt cuộc, thời thế vẫn chẳng đổi thay.

"Ừm, là đồ ăn chuẩn bị cho em đấy. Em có thể thử những món mà em muốn, gắp thêm cả phần của chị những thứ mà em muốn chị thử nhé."

Không còn giống như thường ngày, lần này Yuan Lan sẽ chẳng ngăn Dominica khỏi việc ăn nhiều đồ ngọt hay cấm cản thử nhiều cốc trà trái cây nữa. Cô tự hiểu được, trên hành trình mới sẽ có rất nhiều khoảnh khắc cô sẽ chẳng thể ngăn em khỏi các lựa chọn điên rồ, và để Dominica có thể trọn vẹn trưởng thành một cách an toàn, cô cần phải học cách chấp nhận người em của mình cũng cần phải học cách đưa ra những lựa chọn thích hợp, khởi điểm chính là chọn muốn ăn gì để tốt cho sức khỏe.

Và để không phải khiến Dominica cảm thấy khó xử hay bị tù túng trong việc lựa chọn, Yuan Lan quyết định trở thành người đi chọn chỗ ngồi trong lúc chờ em lấy đồ ăn. Nhìn qua nhìn lại số người tụ tập ở các bàn đông người một hồi, cô yên lặng nhíu mày, cứ như thế liền... hạ thẳng tầm mắt xuống chiếc đầu cà chua lơ lửng giữa không trung không bóng người xung quanh.

Cùng là đồng đội sau này, tốt nhất là cứ làm quen trước đi. Nghĩ là làm, Yuan Lan cất bước tiến lại gần chiếc đầu cà chua nọ, vuốt đều tà váy sau tụ lại thành một hợp trong tay rồi từ tốn ngồi xuống vị trí đối diện Oosuzuki.

 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Departure Day


Kurara Oosuzuki
Ồ, xin chào thường dân 1, thường dân 2.


Kurara vẫn nhớ Lan Yuan và Dominica, hai người đăng ký cùng mình. Lan Yuan nhìn Dominica lấy đồ ăn, cô cầm ly rượu xoay xoay nó trong tay như kiểu giới quý tộc vẫn hay làm. Cô uống trong một cái ly rượu coupe, còn bỏ quả ô liu lên giữa ly rượu cho nó sang chảnh nữa.


Kurara Oosuzuki
Ở đây có rượu sao lại đi uống trà? Tập uống đi chứ. Sau khi phá huỷ tháp đồng hồ, tôi sẽ mời 2 cô tới biệt thự nhà Oosuzuki, từ giờ tập làm quen với đồ uống của giới thượng lưu đi.


Nếu cái mặt biết đỏ mặt thì chắc giờ mặt của Kurara cũng hơi đỏ đỏ. Đầu cà chua ngả lưng ra phía sau ghế, có vẻ rất tự tin về khả năng thành công của chuyến thám hiểm lần này. Cô cầm chai rượu rót sẵn một ly cho Lan Yuan, một ly cho Dominica. Kurara có vẻ cũng biết uống ít nhiều. Nếu có một biểu cảm trên cái đầu cà chua thì chắc là cảm xúc tí tởn.


Kurara Oosuzuki
Đây là lần thứ 2 chúng ta gặp nhau, tôi có thể hiểu là hai người muốn làm thân với tôi đúng không? Tôi hiểu mà, ai chả muốn có bạn bè ở trên cao. Dù khả năng sử dụng ma thuật của tôi thượng thừa lắm rồi nhưng tôi có thể tuyển hai người làm vệ sĩ kiêm giúp việc.


Đầu cà chua cưới phớ lớ.


25ddd0ef66f0.png

 
Top