Khu dân cư phía Đông

Ultimate

Administrator
Staff member
LOCATION
Shodo City
Residental Area
3ed2c948d763.png
DESCRIPTION
Khu dân cư, hiện vẫn còn nhà trống không có người ở.





 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Lucca


Lucca vừa vứt điếu thuốc lá vào thùng rác, định đến khu phía Đông để kiếm gì ăn thì cái thùng rác la lên một tiếng oai oái. Là ngày lễ nên mọi người thường sống yên bình, thảnh thơi nhưng phải công nhận âm thanh kia khiến nhiều người phải ngoảnh đầu lại.


???
Nóng quá!


Cái thùng rác lăn ra đất và có một chàng trai bước từ trong thùng rác ra. Điếu thuốc của Lucca vô tình đã trúng anh ta lúc anh ta đang trốn trong thùng rác. Mái tóc trắng cho thấy anh ta là một trong những người sắp bị tỉa bóng.


???
Muốn gây sự hả? Tôi đang trốn trong đó mà?


Anh ta vội vàng tiến tới chỗ khu để đồ bỏ lại của những người sắp bị tỉa bóng và vớ lấy một cái thanh sắt, tiến tới trước mặt Lucca. Dù anh ta thấp hơn Lucca, trông dáng vẻ cũng thư sinh nhưng ý chí sinh tồn thì cũng phảng phất đâu đó trong khí. Có khi Lucca nên trấn anh ta, bằng lời nói hoặc bằng vũ lực.


Choice
- Đánh lại
- Nói chuyện

Choice đánh lại sẽ đưa Lucca tới Tutorial Battle và có thể chọn 1 trong 3 stats để tăng
- Physical: Giúp tăng 10 Max Hp
- Magical: Giúp tăng 10 Ink
- Language: Giúp nhân vật có thể hiểu được ngôn ngữ Soldari cơ bản
 
Last edited:

Cải

Active member
Fanacia: Inkblood
"We are guardians, but also a bunch of miserable wretches that are constantly fighting against threats and madness."


Residental Area || Day of Thinning Shadow

Hửm?

Mắt hổ phách nhìn cái thùng rác biết kêu lăn đùng ra đất, rồi hung hăng một con raccoon màu trắng lùn hơn gã, trên chỏm đầu còn ít tàn thuốc đỏ hồng, tay cầm thanh sắt lăm lăm về phía gã. Cái bụng lại biểu tình, gã chỉ muốn đi ăn, lười đấu võ mồm.


▶ Đánh

 
Last edited:

Ultimate

Administrator
Staff member
LOCATION
Tutorial Battle
Battle
2b0235b47f4ffffe7dd3901f7f4a909b.png
HP
90
COUNTDOWN
1
ATTACK
10
EFFECT
Tất cả các Dice số 1 bị mất hiệu lực.





 
Last edited:

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Lucca


Với cây gậy sắt trong tay chàng trai kia thì anh ta cũng không phải đối thủ của Lucca. Hôm nay là ngày tỉa bóng của anh ta, sẽ thật đáng buồn nếu như Lucca tỉa anh tả trước khi cái tháp đồng hồ kia kịp làm điều đó. Chàng trai thở dài, giơ tay xin hàng.


???
Được rồi, là lỗi của tôi. Tôi sẽ quay lại đó để trốn cái tháp đồng hồ.


Khi tháp đồng hồ điểm tới giờ thì thời khắc tỉa bóng sẽ diễn ra. Chàng trai kê cái thùng rác thẳng lại, để ở chỗ vắng người qua lại, tranh thủ kiếm thêm miếng gỗ để bịt lại nữa cho chắc. Trong đó chắc cũng ấm cúng lắm. Trước khi chui vào trong thùng rác, anh ta ném ra chìa khoá nhà của mình cho Lucca.


???
À này, người thắng sẽ được nhận toàn bộ tài sản của người thua nên cậu lấy đi.


Lucca nhìn cái chìa khoá nhà của anh ta dưới chân mình. Cậu không nhớ có cá cược thế nhưng với một người sắp bị tỉa bóng thì chắc cũng vậy thôi. Chắc anh chàng không có ai đi cùng trong ngày này.

Choice
- Cầm chìa khoá nhà và đi ăn
- Từ chối và đi ăn
- Khác


 
Last edited:

Cải

Active member
Fanacia: Inkblood
"We are guardians, but also a bunch of miserable wretches that are constantly fighting against threats and madness."


Residental Area || Day of Thinning Shadow

Lucca không tốn nhiều sức để "dạy" cục raccoon một bài học, nhưng chìa khóa bị raccon ném nằm chỏng chơ dưới mũi giày thì khiến gã phải thay đổi suy nghĩ. Hình như gã nhẹ tay quá rồi? Hay giờ thả rắn nhỏ đang ngủ trên vai gã này vào trong đấy xem người nọ có chịu ra không?

Gã tặc lưỡi, tay túm lấy cái khăn thòng cổ cục raccoon, trực tiếp nhấc bổng cậu ta lôi ra khỏi cái thùng rác đầy mùi đó, còn ném thả trả lại chìa khóa nhà vào lòng bàn tay đối phương.

"Có bị tỉa bóng thì cũng không được để bụng đói, đúng không?"

Gã hỏi, nhưng không tìm kiếm câu trả lời. Vấn đề quan trọng của gã lúc này vẫn là lấp đầy cái dạ dày, miếng ăn chưa thấy đâu đã phải cục súc lại càng thấy cơn đói cồn cào hơn, nên là, đi ăn trước đã.

"Đi, tìm chỗ nào ngon lấp đầy cái dạ dày."


▶ Khác: Xách raccoon đi ăn

 
Last edited:

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Lucca


Cái thùng rác cứ bị mở ra mở vào khiến nếu nó mà nói được chắc cũng phải bảo 2 người này quyết nhanh giùm cái. Lucca lôi thanh niên tóc trắng ra và anh chàng cũng đành ngồi xuống quán ăn cùng với Lucca. Một quán bán bánh xèo ven đường, thấy hai người tóc trắng bước vào thì người chủ quán nhanh chóng đặt hai đĩa bánh xèo kèm lời nói: Miễn phí. Lucca thì chưa tới tuổi nhưng mấy ngày này người ta thường cho đi nhiều hơi là nhận lại.


Tom Dowell
Tên tôi là Tom Dowell. Cảm ơn cậu.


Chàng trai cầm một miếng bánh xèo lên đưa lên miệng, cắn được một miếng thì lại bỏ xuống. Chắc Tom cũng có cái dạ dày của 1 con Raccoon thật luôn. Nhưng có một số người cũng không có tâm trạng để ăn thật.


Tom Dowell
Người ta bảo nên đến cổng chéo gươm cho có cảm giác xum họp, mà tôi không thích chỗ đông người lắm. Tôi ngồi đây được không?


Người chủ quán gật đầu. Ở cổng chéo gươm, ở cảng, ở quảng trường hay ở quán bánh xèo thì cũng bị tỉa bóng cả thôi. Nấp ở đâu cũng không thoát được. Tom quay sang hỏi người thanh niên mới quen.


Tom Dowell
Cậu ngồi đây với tôi hay ra cổng chéo gươm?


 

Cải

Active member
Fanacia: Inkblood
"We are guardians, but also a bunch of miserable wretches that are constantly fighting against threats and madness."


Residental Area || Day of Thinning Shadow

Ồ, miễn phí, vậy thì càng tốt.

Lucca thản nhiên ăn bánh xèo, dù đồ chiên quá lửa và quá nhiều mùi dầu mỡ không nằm trong thực đơn của gã, nhưng thỉnh thoảng ăn mấy món vị bình dân này cũng không đến nỗi tệ, lót dạ được. Gã ăn được hơn nửa đĩa thì nhìn lại cục raccoon ngồi xổm bên cạnh, tâm trạng ủ rũ não nề của một người trốn ngày tỉa bóng nhưng bất thành,

"Cảm ơn chuyện gì?"

không những nghĩ lời hay ý đẹp để an ủi, thứ mà có bị thiên lôi giáng vào đầu gã cũng không bao giờ thèm mở miệng ra nói, còn thản nhiên gọi thêm hai cốc nước khoáng để uống như rửa trôi vị dầu.

"Cái cổng chéo gươm đấy thì có gì vui?"

Đọc tên thôi đã muốn trẹo cả lưỡi.


 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Lucca


Tom đặt lại cái chìa khoá nhà xuống cạnh chỗ đĩa bánh xèo. Đón năm mới trong thùng rác hẳn sẽ không nằm trong danh sách việc đầu năm của bất kỳ ai. Chàng trai uống một ngụm nước, ậm ừ trong miệng.


Tom Dowell
Vì kéo tôi ra khỏi cái thùng rác.


Cổng gươm chéo chả có gì hay thật, đơn giản chỉ là 2 pho tượng cầm kiếm chéo qua nhau thôi. Với cả ở đó thì sẽ nghe thấy tiếng chuông đồng hồ vang vọng qua mặt nước. Với cả cũng đông người ở đó, cảm giác đỡ cô đơn. Tom chẳng biết nói sao nữa, chỉ là truyền thống thì người ta hay làm thế. Giờ mình không làm theo truyền thống nữa thôi.


Tom Dowell
Cậu định làm gì vào ngày này? Nếu hôm nay là ngày tỉa bóng của cậu?


14e4f0b33ca4.png


Lucca unlock Rank 1 với Tom Dowell.



 

Cải

Active member
Fanacia: Inkblood
"We are guardians, but also a bunch of miserable wretches that are constantly fighting against threats and madness."


Residental Area || Day of Thinning Shadow

"Ò."

Người khác sẽ nói, "Không cần khách sáo", dù nghe không hợp lý lắm, gã lại chỉ "Ò" một tiếng cụt lủn, như thể việc xách raccoon ra khỏi cái thùng rác là chuyện hiển nhiên. Sau đó tiếp tục thản nhiên ăn hết nửa còn lại của đĩa bánh tráng, còn gọi thêm đĩa nữa như thể đống vừa rồi chẳng bõ dính răng.

"Vẫn thế thôi, đói thì ăn, mệt thì ngủ, lành mạnh không bỏ bê chính mình là được."

Có làm ma thì nhịp sống của gã vẫn trật tự như thế. Trong từ điển của gã không tồn tại hai chữ "nếu như", chỉ "có" hoặc "không". Sống trong hiện tại đủ thấy nhức đầu rồi, gã không dư hơi sức để lo xa đến vậy. Lucca nói câu tự nhiên như thể đang bàn chuyện thời tiết xong, gật đầu cám ơn chủ quán khi đĩa bánh tráng thứ hai được đem ra, còn nóng hổi, không sợ bỏng mà trực tiếp cầm lên thưởng thức.

"Khi còn có thể được ăn ngon như thế này thì cậu nên ăn đi, nhiều một chút," gã lại tiếp, "người gầy nhẳng như vậy, đừng nói là tôi, đến cơn gió nhẹ hều cũng có thể quật được cậu."


 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Lucca


Nếu ngày tỉa bóng của Tom là như vậy thì chắc đám tang của cậu ta cũng phải yên bình lắm, Tom nghĩ là sẽ không có ai khóc. Tom cố gắng cắn thêm một miếng bánh xèo nữa, uống một ngụm nước. Chàng trai ngập ngừng nói vài câu.


Tom Dowell
Thế hả? Chắc để nhẹ thế lúc bị tỉa bóng...


Tom nhún vai.


Tom Dowell
Mà tôi nghĩ cũng không được câu nào hay để đùa cả.


Tom đặt đũa xuống, nhìn đĩa bánh xèo. Giống một người nghĩ mình cố gắng thêm một câu nào hài hước cho không khí đỡ căng thẳng nhưng rốt cuộc lại chả nói được câu nào. Đúng lúc này thì mặt trời đã lặn hẳn. Từ xa nhìn lại, cả hai có thể thấy một mặt trời khác đang bắt đầu xuất hiện sau làn mây. Mặt trời đen. Thời khắc sắp tới gần rồi.


Tom Dowell
Cậu... cố làm gì có ý nghĩa trong một năm cuối cùng nhé. Đừng như tôi. Sống trong trốn tránh và sợ hãi.


Ở post sau, Tom sẽ bị tỉa bóng.


 

Cải

Active member
Fanacia: Inkblood
"We are guardians, but also a bunch of miserable wretches that are constantly fighting against threats and madness."


Residental Area || Day of Thinning Shadow

Lucca ăn xong đĩa bánh tráng thứ hai thì lấy khăn ướt để trong túi áo khoác, lau sạch tay dính dầu rồi gấp gọn lại và đặt cạnh hai cái đĩa rỗng. Gã tính rút điếu thuốc ra, nhưng nhìn cái vẻ không biết định sẽ ủ rũ đến bao giờ của cục raccoon, gã chẳng làm thế nữa.

Rồi gã ừ hử cho qua chuyện mà đứng dậy, đút tay vào túi áo khoác thay vì lại xách cục raccoon lên.

"Ăn xong rồi thì xốc lại tinh thần và đứng dậy, tôi đi với cậu."


 

Ultimate

Administrator
Staff member
PROLOGUE
Lucca


Lucca đứng dậy, người chủ quán cũng tới định dọn bàn thì từ xa một tiếng chuông đồng hồ vang lên giữa không trung. Tom nhìn đĩa bát bánh xèo lần cuối. Bàn tay cầm đũa của cậu ta tan dần vào hư vô, đôi đũa rớt xuống sàn nhà. Hít một hơi dài, chàng trai cúi đầu cảm ơn Lucca lần nữa. Cuối cùng, cậu ta ngửa mặt lên nhìn mặt trời đen từ xa. Chạy trời không khỏi nắng. Cái bóng của Tom mờ dần đi, bị tách lìa khỏi cơ thể.


Tom Dowell
Chắc không cần nữa... Để tôi ngồi đây...


Nụ cười của Tom tan thành từng mảnh nhỏ trước mặt Lucca. Nhưng ít ra những giờ phút cuối cùng này, Tom có thể hiên ngang mà đón nhận nó tới giây phút cuối cùng này. Lucca thấy cơ thể của Tom tan dần thành từng hạt bụi đen. Người chủ quán nhìn Lucca cố gắng để giúp Tom có chút niềm vui cuối cùng vào ngày tỉa bóng của cậu ta, không rõ niềm vui đó có trọn vẹn hay không nhưng người chủ quán biết Tom cũng đã đón nhận nó một cách thanh thản.

cabd80e95ef2.png


Chef
Cậu ổn chứ?


Người chủ quán hỏi Lucca, con mèo của cậu ta nhảy lên bàn ăn của cậu, liếm liếm vài miếng bánh còn sót lại trên bát.


 
Top